

“Vẫn có em bên đời” của Trịnh Công Sơn mang vẻ đẹp trầm lắng và nhân ái rất đặc trưng, nơi hình ảnh “em” không chỉ là một người cụ thể mà còn là biểu tượng của sự sống, của niềm an ủi và hy vọng còn sót lại giữa cõi đời nhiều tổn thương, với những ẩn dụ quen thuộc như lá xanh, cánh én, nắng rừng, sương khuya được đặt trong nhịp điệu chậm rãi, giàu chất thiền, bài hát gợi cảm giác rằng dù đời người có mong manh, có vết thương và bâng khuâng, thì chỉ cần sự hiện diện dịu dàng của yêu thương cũng đủ làm thế giới này trở nên mềm lại, đủ để con người tiếp tục bước đi trong bao dung và tỉnh thức.
“Vẫn có em bên đời” của Trịnh Công Sơn mang vẻ đẹp trầm lắng và nhân ái rất đặc trưng, nơi hình ảnh “em” không chỉ là một người cụ thể mà còn là biểu tượng của sự sống, của niềm an ủi và hy vọng còn sót lại giữa cõi đời nhiều tổn thương, với những ẩn dụ quen thuộc như lá xanh, cánh én, nắng rừng, sương khuya được đặt trong nhịp điệu chậm rãi, giàu chất thiền, bài hát gợi cảm giác rằng dù đời người có mong manh, có vết thương và bâng khuâng, thì chỉ cần sự hiện diện dịu dàng của yêu thương cũng đủ làm thế giới này trở nên mềm lại, đủ để con người tiếp tục bước đi trong bao dung và tỉnh thức.
1. Vẫn thấy bên đời còn có em
Tấm lòng em như lá kia còn xanh
Rừng ơi hãy giữ cho bền nhé
Những cành hoa phai quá không đành
2. Vẫn thấy em cười đùa đó đây
Mái nhà năm xưa tóc em còn bay
Găp nhau giây phút trong đời ấy
Nỗi gì bâng khuâng vướng chân hoài
ĐK: Em đã đến nơi này tựa như cánh én
Dịu dàng trao chút hương hoa mùa xuân
Nhớ gì mà nắng vàng cánh rừng
Thương ai mà sương khuya vội vàng buông
Chiều nay bên trời xao xuyến
Còn em trong từng nhớ thương
3. Mỗi vết thương lành, một nỗi vui
Mắt cười mênh mông giữa đôi bàn tay
Dù em khẽ bước không thành tiếng
Cõi đời bao la vẫn ngân dài
Đang tải bình luận...



