

Bài hát "Còn gì nữa đâu" của nhạc sĩ Phạm Duy là một bản nhạc đầy bi kịch và tuyệt vọng về sự kết thúc hoàn toàn của một cuộc tình. Nội dung bài hát xoáy sâu vào cảm giác trống rỗng khi mọi hy vọng tìm thấy nhau hay chờ đón nhau đều đã trở nên vô nghĩa. Tác giả sử dụng những hình ảnh mang tính vĩnh cửu như "suốt đêm thâu lạnh lẽo" hay "ngóng trông bạc đầu" để diễn tả nỗi đau dài lâu. Dù có oán trách hay cố gắng nuôi dưỡng tình sâu thì thực tại vẫn nghiệt ngã khi bóng dáng người yêu đã tan biến trong giấc mơ nhạt màu. Lời ca khẳng định rằng tình yêu đã bị chôn vùi từ lâu, dù có đi qua bao mùa ngâu hay tìm đến suối reo nghìn thâu cũng không thể cứu vãn. Những vết thương đau của ngày cũ trở thành ký ức không thể xóa nhòa, khiến cho việc kể lại hay than khóc cũng chỉ thêm phần xót xa. Sự mất mát được đẩy lên cao trào qua lời khẳng định rằng dù có sống thêm bao nhiêu đời sau thì hai người vẫn mãi mãi mất nhau. Điệp khúc "Còn gì nữa đâu" lặp đi lặp lại như một tiếng thở dài đầy bất lực trước định mệnh chia lìa và sự tàn nhẫn của thời gian. Toàn bộ tác phẩm là một lời từ biệt cay đắng, khép lại mọi sự chờ đợi và gọi tên trong vô vọng giữa một cuộc đời đầy rẫy những u sầu.
Bài hát "Còn gì nữa đâu" của nhạc sĩ Phạm Duy là một bản nhạc đầy bi kịch và tuyệt vọng về sự kết thúc hoàn toàn của một cuộc tình. Nội dung bài hát xoáy sâu vào cảm giác trống rỗng khi mọi hy vọng tìm thấy nhau hay chờ đón nhau đều đã trở nên vô nghĩa. Tác giả sử dụng những hình ảnh mang tính vĩnh cửu như "suốt đêm thâu lạnh lẽo" hay "ngóng trông bạc đầu" để diễn tả nỗi đau dài lâu. Dù có oán trách hay cố gắng nuôi dưỡng tình sâu thì thực tại vẫn nghiệt ngã khi bóng dáng người yêu đã tan biến trong giấc mơ nhạt màu. Lời ca khẳng định rằng tình yêu đã bị chôn vùi từ lâu, dù có đi qua bao mùa ngâu hay tìm đến suối reo nghìn thâu cũng không thể cứu vãn. Những vết thương đau của ngày cũ trở thành ký ức không thể xóa nhòa, khiến cho việc kể lại hay than khóc cũng chỉ thêm phần xót xa. Sự mất mát được đẩy lên cao trào qua lời khẳng định rằng dù có sống thêm bao nhiêu đời sau thì hai người vẫn mãi mãi mất nhau. Điệp khúc "Còn gì nữa đâu" lặp đi lặp lại như một tiếng thở dài đầy bất lực trước định mệnh chia lìa và sự tàn nhẫn của thời gian. Toàn bộ tác phẩm là một lời từ biệt cay đắng, khép lại mọi sự chờ đợi và gọi tên trong vô vọng giữa một cuộc đời đầy rẫy những u sầu.
Hợp âm và lời theo sheet
của nhà xuất bản Quán Mỹ Hạnh phát hành năm 1972
1. Còn gì nữa đâu mà tìm thấy nhau?
Mối thương đau dài lâu, đã lên cao chìm sâu
Ngàn bước qua cầu! Tình đã nghẹn ngào
Còn gì nữa đâu, mà chờ đón nhau? Suốt đêm thâu lạnh lẽo
Ngóng trông nhau bạc đầu, mà chẳng thấy nhau! (Còn gì nữa đâu?)
2. Còn gì nữa đâu mà tưởng nhớ nhau?
Bóng dáng yêu từ lâu, đã trôi mau về đâu
Trong giấc mơ nghèo, tình đã nhạt màu
Còn gì nữa đâu mà oán trách nhau? Có quên mau cuộc sầu
Có nuôi bao tình sâu, thì lòng vẫn đau! (Còn gì nữa đâu?)
ĐK: Còn gì nữa đâu mà phải khóc nhau?
Có đi theo mùa ngâu, tới suối reo nghìn thâu, tình chôn đã lâu! Còn gì nữa đâu
Còn gì nữa đâu mà kể với nhau? vết thương đau ngày nào
Có sống bao đời sau thì đã mất nhau. (Còn gì nữa đâu?)
Đang tải bình luận...
* Còn gì nữa đâu mà gọi mãi nhau?
-------
Lời theo phần trình bày của một số ca sĩ (có bổ sung thêm lời 3)
1. Còn gì nữa đâu mà tìm thấy nhau?
Mối thương đau dài lâu, đã lên cao chìm sâu
Ngàn bước qua cầu! Tình đã nghẹn ngào
Còn gì nữa đâu, mà chờ đón nhau? Suốt đêm thâu lạnh lẽo
Ngóng trông nhau bạc đầu, mà chẳng thấy nhau! (Còn gì nữa đâu?)
2. Còn gì nữa đâu mà tưởng nhớ nhau?
Bóng dáng yêu từ lâu, đã trôi mau về đâu
Trong giấc mơ nghèo, tình đã nhạt màu
Còn gì nữa đâu mà oán trách nhau? Có quên mau cuộc sầu
Có nuôi bao tình sâu, thì lòng vẫn đau! (Còn gì nữa đâu?)
ĐK: Còn gì nữa đâu mà phải khóc nhau?
Có đi theo mùa ngâu, tới suối reo nghìn thâu, tình chôn đã lâu!
Còn gì nữa đâu mà kể với nhau? vết thương đau ngày nào
Có sống bao đời sau thì đã mất nhau. (Còn gì nữa đâu?)
3. Còn gì nữa đâu mà tưởng nhớ nhau?
Bóng dáng yêu từ lâu đã trôi mau về đâu
Trong giấc mơ nghèo, tình đã nhạt màu
Còn gì nữa đâu mà oán trách nhau? Có quên mau cuộc sầu
Có nuôi bao tình sâu thì lòng vẫn đau (còn gì nữa đâu?)
ĐK: Còn gì nữa đâu mà phải khóc nhau?
Có đi theo mùa ngâu, tới suối reo nghìn thâu, tình chôn đã lâu!
Còn gì nữa đâu mà kể với nhau? vết thương đau ngày nào
Có sống bao đời sau thì đã mất nhau
* Còn gì nữa đâu mà gọi mãi nhau?



