

“Tiếng sáo thiên thai” của Phạm Duy là một ca khúc nhạc xưa mang vẻ đẹp huyền ảo và thoát tục, mở ra không gian xuân thì mênh mang với tiếng sáo dìu dặt, mây trời, hạc trắng và hình bóng tiên nga như dẫn lối tâm hồn con người rời khỏi cõi trần để chạm đến miền mộng tưởng thanh khiết, qua ca từ giàu nhạc tính và hình ảnh siêu thực, bài hát không chỉ gợi nỗi buồn man mác, cô tịch mà còn tôn vinh khát vọng hướng tới cái đẹp, cái trong trẻo và sự an nhiên sâu thẳm trong đời sống tinh thần.
“Tiếng sáo thiên thai” của Phạm Duy là một ca khúc nhạc xưa mang vẻ đẹp huyền ảo và thoát tục, mở ra không gian xuân thì mênh mang với tiếng sáo dìu dặt, mây trời, hạc trắng và hình bóng tiên nga như dẫn lối tâm hồn con người rời khỏi cõi trần để chạm đến miền mộng tưởng thanh khiết, qua ca từ giàu nhạc tính và hình ảnh siêu thực, bài hát không chỉ gợi nỗi buồn man mác, cô tịch mà còn tôn vinh khát vọng hướng tới cái đẹp, cái trong trẻo và sự an nhiên sâu thẳm trong đời sống tinh thần.
1. Xuân tươi! Êm êm ánh xuân nồng
Nâng niu sáo bên rừng, dăm ba chú Kim Đồng...
(Hò xàng xê) tiếng sáo,
Nhẹ nhàng lướt cỏ nắng, nhạc lòng đưa hiu hắt
Và buồn xa buồn vắng, mênh mông là buồn.
2. Tiên nga, buông lơi tóc bên nguồn
Hiu hiu lũ cây tùng, ru ru tiếng trên cồn...
(Hò ơi làn) mây ơi!
Ngập ngừng sau đèo vắng, nhìn mình cây nhuộm nắng
Và chiều như chìm lắng, bóng chiều không đi.
ĐK:
Trời cao xanh ngắt, xanh ngắt, ô kìa!
Hai con hạc trắng bay về, về nơi nào?
Trời cao xanh ngắt, ô kìa, ô kìa!
Hai con hạc trắng bay về, về Bồng Lai.
3. (Đôi) Chim ơi, lên khơi sáo theo vời
Hay theo đến bên người, tiên nga tắm sau đồi...
(Tình tang ôi) tiếng sáo
Khi cao, cao mờ vút, cùng làn mây lờ lững
Đang tải bình luận...
4. Êm êm, ôi tiếng sáo tơ tình
Xinh như bóng xiêm đình, trên không uốn thân hình...
(Đường lên, lên) Thiên Thai
Lọt vài cung nhạc gió, thoảng về mơ mộng quá
Nàng Ngọc Chân tưởng nhớ, tiếng lòng bay xa.



