

“Nghìn trùng xa cách” của Phạm Duy là một ca khúc trữ tình kinh điển mang chiều sâu triết lý và nỗi buồn lặng lẽ, nơi lời ca như một cuộc tiễn đưa đầy ý thức khi người ra đi được trả lại trọn vẹn kỷ niệm, yêu thương, cả vui lẫn đau để khép lại một mối tình đã thuộc về dĩ vãng, qua hình ảnh thơ mộng mà xót xa như cánh hoa ép thư, vạt tóc nâu, con đường mưa rơi và tiếng cười gượng cuối cùng, bài hát chạm đến cảm xúc của sự buông bỏ cao thượng, nơi chia ly không còn oán trách mà hóa thành lời chúc bình yên cho người đi, để lại giá trị tinh thần sâu sắc về tình yêu đã trọn vẹn trong ký ức dù không thể đi cùng nhau đến cuối đời.
“Nghìn trùng xa cách” của Phạm Duy là một ca khúc trữ tình kinh điển mang chiều sâu triết lý và nỗi buồn lặng lẽ, nơi lời ca như một cuộc tiễn đưa đầy ý thức khi người ra đi được trả lại trọn vẹn kỷ niệm, yêu thương, cả vui lẫn đau để khép lại một mối tình đã thuộc về dĩ vãng, qua hình ảnh thơ mộng mà xót xa như cánh hoa ép thư, vạt tóc nâu, con đường mưa rơi và tiếng cười gượng cuối cùng, bài hát chạm đến cảm xúc của sự buông bỏ cao thượng, nơi chia ly không còn oán trách mà hóa thành lời chúc bình yên cho người đi, để lại giá trị tinh thần sâu sắc về tình yêu đã trọn vẹn trong ký ức dù không thể đi cùng nhau đến cuối đời.
Nghìn trùng xa cách người đã đi rồi
Còn gì đâu nữa mà khóc với cười
Mời người lên xe về miền quá khứ
Mời người đem theo toàn vẹn thương yêu
Đứng tiễn người vào dĩ vãng nhạt màu
Sẽ có chẳng nhiều đớn đau
Nối gót người vào dĩ vãng nhiệm màu
Có lũ kỷ niệm trước sau
Vài cánh xương hoa nằm ép trong thư
Rồi sẽ tan như bụi mờ
Vạt tóc nâu khô còn chút thơm tho
Thả gió bay đi mịt mù
Nghìn trùng xa cách người đã đi rồi
Còn gì đâu nữa mà giữ cho người.
Trả hết về người chuyện cũ đẹp ngời
Chuyện đôi ta buồn ít hơn vui
Lời khóc, lời cười
Chuyện ngắn chuyện dài
Trả hết cho người, cho người đi
Trả hết cho ai ngày tháng êm trôi
Đường ta đi trời đất yên vui
Rừng vắng ban mai, đường phố trăng soi
Đang tải bình luận...
Trả hết cho người, cho người đi
Trả hết cho ai cả những chua cay
Ngày chia tay, lặng lẽ mưa rơi
Một tiếng thương ôi, gửi đến cho người
Trả nốt đôi môi gượng cười
Nghìn trùng xa cách đời đứt ngang rồi
Còn lời trăn trối gửi đến cho người.
Nghìn trùng xa cách người cuối chân trời
Đường dài hạnh phúc, cầu chúc cho người.



