

“Thuở Ấy Có Em” của Huỳnh Anh là một ca khúc trữ tình xưa đượm buồn, gợi lại hình bóng người con gái từng khiến cuộc đời rực sáng yêu thương để rồi khi xa vắng chỉ còn lại những đêm phố lạnh, bến vắng hoang liêu và nỗi nhớ khôn nguôi, qua ca từ giản dị mà giàu cảm xúc, bài hát khắc họa sâu sắc sự đối lập giữa quá khứ hạnh phúc và hiện tại cô đơn, nơi từng nụ cười, mái tóc, ánh trăng đều hóa thành kỷ niệm không thể chạm lại, từ đó gửi gắm giá trị tinh thần man mác về những mối tình đã qua, về nỗi buồn âm thầm của người ở lại khi yêu thương không còn nhưng ký ức thì vẫn mãi ở trong tim.
“Thuở Ấy Có Em” của Huỳnh Anh là một ca khúc trữ tình xưa đượm buồn, gợi lại hình bóng người con gái từng khiến cuộc đời rực sáng yêu thương để rồi khi xa vắng chỉ còn lại những đêm phố lạnh, bến vắng hoang liêu và nỗi nhớ khôn nguôi, qua ca từ giản dị mà giàu cảm xúc, bài hát khắc họa sâu sắc sự đối lập giữa quá khứ hạnh phúc và hiện tại cô đơn, nơi từng nụ cười, mái tóc, ánh trăng đều hóa thành kỷ niệm không thể chạm lại, từ đó gửi gắm giá trị tinh thần man mác về những mối tình đã qua, về nỗi buồn âm thầm của người ở lại khi yêu thương không còn nhưng ký ức thì vẫn mãi ở trong tim.
Thuở ấy có em anh yêu cuộc đời
Yêu đôi môi hồng điểm nét son tươi
Yêu đôi tay ngà làn má thắm
Tóc xanh buông lả lơi
Nhớ em nhớ bao thuở ấy.
Thuở ấy có em anh chưa từng sầu,
Chưa đi âm thầm ngoài phố đêm thâu.
Chưa mang hoang lạnh ngoài bến vắng
Hỡi em em về đâu
Cho đời mình luôn nhớ nhau.
Em dần xa mãi, ngày đi buồn không nói
Dù một câu cho vơi nhớ
Hay là chua xót nên em nghẹn lời
Mái lầu kia thiếu trăng
Cõi lòng anh thiếu em.
Từ lúc vắng em nên anh thường buồn
Hay lang thang ngoài đường nhỏ không tên
Hay ghi câu nhạc tình héo hắt
Với tâm tư sầu đau
Kể từ ngày xa cách nhau.
Đang tải bình luận...



