

Tác giả: Nhiều Nhạc Sĩ
Thể hiện: Đan Nguyên
Liên khúc "Vết thù trên lưng ngựa hoang", "Nếu một ngày" và "Tôi đưa em sang sông" mang đến một hành trình cảm xúc sâu sắc qua những ca từ đầy hình ảnh và tâm trạng. Từ hình ảnh ngựa hoang với những vết roi in hằn, bài hát mở ra một câu chuyện về nỗi đau và sự tìm kiếm bình yên trong cuộc sống, thể hiện rõ ràng sự tương phản giữa quá khứ đầy thương tích và hiện tại bình yên. Ca từ như "Ngựa hoang bỗng thấy mơ" gợi lên ước mơ về một cuộc sống không còn vết thương, trong khi những câu hỏi về tình yêu và sự chia ly trong "Nếu một ngày" khắc họa nỗi buồn và tiếc nuối khi phải rời xa người mình yêu. Cuối cùng, "Tôi đưa em sang sông" là một bức tranh lãng mạn nhưng cũng đầy trăn trở về những kỷ niệm, nơi mà từng giọt mưa và từng bước chân đều mang theo nỗi niềm không thể quên. Liên khúc này không chỉ đơn thuần là âm nhạc mà còn là một tác phẩm nghệ thuật chạm đến trái tim người nghe, khắc sâu những cảm xúc về tình yêu, nỗi đau và hy vọng.
Liên khúc "Vết thù trên lưng ngựa hoang", "Nếu một ngày" và "Tôi đưa em sang sông" mang đến một hành trình cảm xúc sâu sắc qua những ca từ đầy hình ảnh và tâm trạng. Từ hình ảnh ngựa hoang với những vết roi in hằn, bài hát mở ra một câu chuyện về nỗi đau và sự tìm kiếm bình yên trong cuộc sống, thể hiện rõ ràng sự tương phản giữa quá khứ đầy thương tích và hiện tại bình yên. Ca từ như "Ngựa hoang bỗng thấy mơ" gợi lên ước mơ về một cuộc sống không còn vết thương, trong khi những câu hỏi về tình yêu và sự chia ly trong "Nếu một ngày" khắc họa nỗi buồn và tiếc nuối khi phải rời xa người mình yêu. Cuối cùng, "Tôi đưa em sang sông" là một bức tranh lãng mạn nhưng cũng đầy trăn trở về những kỷ niệm, nơi mà từng giọt mưa và từng bước chân đều mang theo nỗi niềm không thể quên. Liên khúc này không chỉ đơn thuần là âm nhạc mà còn là một tác phẩm nghệ thuật chạm đến trái tim người nghe, khắc sâu những cảm xúc về tình yêu, nỗi đau và hy vọng.
1. Ngựa hoang nào dẫm nát tơi bời
Đồng cỏ nào xanh ngát lưng trời
Ngựa phi như điên cuồng
Giữa cánh đồng dưới cơn giông
Vì trên lưng cong oằn
Những vết roi vẫn in hằn
Một hôm ngựa bỗng thấy thanh bình
Thảm cỏ tình yêu dưới chân mình
Ân tình mở cửa ra với mình
Ngựa hoang bỗng thấy mơ
Để quên những vết thù
Ngựa hoang muốn về tắm sông nhẫn nhục
Dòng sông mơ màng mát trong thơm ngọt
Ngựa hoang quên thù oán căm
Từ nơi tối tăm về miền tươi sáng
Ngựa hoang về tới bến sông rồi
Cởi mở lòng ra với cõi đời
Nhưng đời làm ngựa hoang chết gục
Và trên lưng nó ôi
Còn nguyên những vết thù
2. Nếu, nếu ngày ấy mình đừng yêu nhau
Thì ngày nay có đâu buồn đau
Đang tải bình luận...
3. Tôi đưa em sang sông, chiều xưa mưa rơi âm thầm
Để thấm ướt chiếc áo xanh và đẫm ướt mái tóc em
Nếu xưa trời không mưa, đường vắng đâu cần tôi đưa.
Chẳng lẽ chung một lối về, mà nỡ quay mặt bước đi.
Tôi đưa em sang sông, bàn tay nâng niu ân cần
Sợ bến đất lấm gót chân, sợ bến gió buốt trái tim
Nếu tôi đừng đưa em, thì chắc đôi mình không quen
Đừng bước chung một lối mòn, có đâu chiều nay tôi buồn.
