

“Phiên gác đêm xuân” của Nguyễn Văn Đông là một ca khúc nhạc xưa mang âm hưởng trữ tình – chiến sĩ đầy xúc động, khắc họa khoảnh khắc người lính đón giao thừa nơi tiền tuyến giữa tiếng súng xa và cánh hoa tàn rơi trên báng súng, qua ca từ giàu hình ảnh và nỗi niềm, bài hát đối lập giữa không khí mùa xuân sum vầy nơi hậu phương và nỗi cô đơn, thương nhớ của người gác đêm nơi biên thùy, để rồi gợi lên giá trị tinh thần sâu sắc về sự hy sinh thầm lặng, tình yêu quê hương đất nước và nỗi khát khao rất người của người lính: một mái nhà tranh, một cái Tết yên bình và một mùa xuân không còn tang thương.
“Phiên gác đêm xuân” của Nguyễn Văn Đông là một ca khúc nhạc xưa mang âm hưởng trữ tình – chiến sĩ đầy xúc động, khắc họa khoảnh khắc người lính đón giao thừa nơi tiền tuyến giữa tiếng súng xa và cánh hoa tàn rơi trên báng súng, qua ca từ giàu hình ảnh và nỗi niềm, bài hát đối lập giữa không khí mùa xuân sum vầy nơi hậu phương và nỗi cô đơn, thương nhớ của người gác đêm nơi biên thùy, để rồi gợi lên giá trị tinh thần sâu sắc về sự hy sinh thầm lặng, tình yêu quê hương đất nước và nỗi khát khao rất người của người lính: một mái nhà tranh, một cái Tết yên bình và một mùa xuân không còn tang thương.
1. Đón giao thừa một phiên gác đêm
Chào xuân đến súng xa vang rền
Xác hoa tàn rơi trên báng súng
Ngỡ rằng pháo tung bay, ngờ đâu hoa lá rơi.
Bấy nhiêu tình là bao nước sông
Trời thương nhớ cũng vương mây hồng
Trách chi người đem thân giúp nước
Đôi lần nhớ bâng khuâng, gượng cười hái hoa xuân.
ĐK: Ngồi ngắm mấy nóc chòi canh
Mơ rằng đây mái nhà tranh
Mà ước chiếc bánh ngày xuân
Cùng hương khói vương niềm thuơng
2. Ước mong nhiều đời không bấy nhiêu
Vì mơ ước trắng như mây chiều
Tủi duyên người năm năm tháng tháng
Mong chờ ánh xuân sang, ngờ đâu đêm cứ đi.
Chốn biên thùy này xuân tới chi
Tình lính chiến khác chi bao người
Nếu xuân về tang thương khắp lối
Thương này khó cho vơi, thì đừng đến xuân ơi
Đang tải bình luận...



