
Karaoke Niềm thương nhớ (Nostalgie) & Sáng tác Nhạc Pháp
Tác giả: Nhạc Pháp
Thể hiện: Duy Quang
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
Niềm thương nhớ (Nostalgie) là một bản nhạc Pháp nổi tiếng, khi sang lời Việt đã trở thành một khúc ca đầy ám ảnh về nỗi cô đơn và sự tàn phá của thời gian đối với tình yêu. Bài hát mở đầu bằng sự đồng điệu giữa hai tâm hồn cùng mang chung một niềm u tình, nơi niềm thương nhớ không còn là cảm xúc đơn thuần mà trở thành sợi dây trói buộc con người vào những ký ức xơ xác. Không gian xứ tuyết xa xôi, lạnh lẽo với tiếng gió than không ngừng trở thành phông nền hoàn hảo để lột tả sự tàn phai: ánh mắt yêu kiều ngày xưa nay chỉ còn lại mái tóc mây tiêu điều. Tác giả đã khéo léo gợi lại những hình ảnh đối lập của quá khứ đầy sức sống như nắng soi thềm vắng, chim hót xuân xanh, và hương tóc nồng nàn để làm nổi bật cái thực tại ê chề khi thời gian đã cuốn trôi tất cả như mây bay. Ở bản lời Pháp, Nostalgie được nhân cách hóa như một người bạn đồng hành, gợi lại hình ảnh người con gái ở vùng đất giá lạnh, người đã chọn ra khơi để tìm một bầu trời sáng lạng hơn nhưng lại để lại khoảng trời xám xịt cho người ở lại. Điệp khúc vang lên như một lời định mệnh về những cuộc tình mùa đông đầy điên cuồng và mê đắm, để rồi cuối cùng chỉ còn lại cái tên người tình sống dậy trong những đêm trăng sáng trên biển cả. Toàn bộ bản nhạc toát lên vẻ đẹp u sầu, sang trọng, là tiếng thở dài nuối tiếc cho tuổi trẻ và những giấc mơ tình ái đã tan biến vào cõi hư vô của thời gian.
Niềm thương nhớ (Nostalgie) là một bản nhạc Pháp nổi tiếng, khi sang lời Việt đã trở thành một khúc ca đầy ám ảnh về nỗi cô đơn và sự tàn phá của thời gian đối với tình yêu. Bài hát mở đầu bằng sự đồng điệu giữa hai tâm hồn cùng mang chung một niềm u tình, nơi niềm thương nhớ không còn là cảm xúc đơn thuần mà trở thành sợi dây trói buộc con người vào những ký ức xơ xác. Không gian xứ tuyết xa xôi, lạnh lẽo với tiếng gió than không ngừng trở thành phông nền hoàn hảo để lột tả sự tàn phai: ánh mắt yêu kiều ngày xưa nay chỉ còn lại mái tóc mây tiêu điều. Tác giả đã khéo léo gợi lại những hình ảnh đối lập của quá khứ đầy sức sống như nắng soi thềm vắng, chim hót xuân xanh, và hương tóc nồng nàn để làm nổi bật cái thực tại ê chề khi thời gian đã cuốn trôi tất cả như mây bay. Ở bản lời Pháp, Nostalgie được nhân cách hóa như một người bạn đồng hành, gợi lại hình ảnh người con gái ở vùng đất giá lạnh, người đã chọn ra khơi để tìm một bầu trời sáng lạng hơn nhưng lại để lại khoảng trời xám xịt cho người ở lại. Điệp khúc vang lên như một lời định mệnh về những cuộc tình mùa đông đầy điên cuồng và mê đắm, để rồi cuối cùng chỉ còn lại cái tên người tình sống dậy trong những đêm trăng sáng trên biển cả. Toàn bộ bản nhạc toát lên vẻ đẹp u sầu, sang trọng, là tiếng thở dài nuối tiếc cho tuổi trẻ và những giấc mơ tình ái đã tan biến vào cõi hư vô của thời gian.
LỜI BÀI HÁT
1. Niềm thương nhớ em với anh còn đó
Em khóc u tình cũng như anh
Niềm thương nhớ ta trói nhau vào đó
Xơ xác như đời giữa đêm thanh
Ở đây chốn xa xôi một xứ tuyết đơn côi
Vùi thân trong lạnh lùng nghe gió than không ngưng
Em mắt xưa yêu kiều nay tóc mây tiêu điều
Thời gian giết cuộc đời nhớ thương ơi
2. Còn đâu nắng soi bóng trên thềm vắng
Chim hót trên cành lúc xuân xanh
Còn đâu nữa thơm ngát hương mùi tóc
Môi má đa tình nép vai anh
Thời gian đã trôi mau tình len lén đi sau
Chưa ấm êm cuộc đời nay đã như mây trôi
Em có nghe mưa về cho gió thêm ê chề
Thời gian đã tàn rồi nhớ thương ơi
* Em có mong hay chờ son phấn sẽ phai mờ
Thời gian sẽ nhạt nhòa nhớ thương ơi
Em khát khao yêu đời em bỗng dưng xa người
Rồi xa vắng cuộc đời nhớ thương ơi
--------------------
1. Nostalgie, on se ressemble
Tu es ten- dre, moi aus- si
Nostalgie, je pense à elle
Je l'appel- le, dans la nuit
Elle vivait là- bas au pays du froid
O,ù le vent, sou- vent, m'emporte en rê- vant
Il nei- geait du feu, il pleu- vait du bleu
Elle était jolie nostal- gie!
2. Nostalgie, on se ressemble
C'est décem- bre, ton pays.
Nostalgie, tu joues tzi- gane
Sur la gam- me, de l'ou- bli
Elle avait en- vie, de brûler sa vie
Sous un vrai prin- temps, elle avait vingt ans.
Elle a pris la mer, vers un ciel plus clair
Mais laissant le gris, nostal- gie
* Un a- mour d'hiver, le ciel à l'en- vers
C'était la fo- lie, nostal- gie
Parfois, sur la mer, quand la nuit est clai- re
Son pré- nom re- vit, nostal- gie
nostal- gie, nostal- gie