

Tác giả: Trang Thế Hy, Phạm Duy
Thể hiện: Duy Quang
“Quán Bên Đường” của Trang Thế Hy – Phạm Duy là một ca khúc nhạc xưa giàu chất tự sự và triết lý, bắt đầu bằng ký ức tuổi thơ nghèo khó với củ khoai chia đôi, mái tóc bánh bèo và những chiều nắng mơ màng, để rồi theo bước thời gian, con người gặp lại nhau giữa hiện thực bảnh bao nhưng cay đắng, nơi quán bên đường trở thành biểu tượng cho phận đời, cho nghệ thuật và cho những giấc mơ không trọn vẹn, ca từ mộc mạc mà sắc sảo khắc họa sự đối lập giữa quá khứ hồn nhiên và hiện tại chua xót, để cuối cùng bài hát như một câu hỏi bỏ ngỏ về niềm vui, nỗi buồn và ý nghĩa của đời sống, khiến người nghe lắng lại trước những mất mát âm thầm mà thời gian để lại.
“Quán Bên Đường” của Trang Thế Hy – Phạm Duy là một ca khúc nhạc xưa giàu chất tự sự và triết lý, bắt đầu bằng ký ức tuổi thơ nghèo khó với củ khoai chia đôi, mái tóc bánh bèo và những chiều nắng mơ màng, để rồi theo bước thời gian, con người gặp lại nhau giữa hiện thực bảnh bao nhưng cay đắng, nơi quán bên đường trở thành biểu tượng cho phận đời, cho nghệ thuật và cho những giấc mơ không trọn vẹn, ca từ mộc mạc mà sắc sảo khắc họa sự đối lập giữa quá khứ hồn nhiên và hiện tại chua xót, để cuối cùng bài hát như một câu hỏi bỏ ngỏ về niềm vui, nỗi buồn và ý nghĩa của đời sống, khiến người nghe lắng lại trước những mất mát âm thầm mà thời gian để lại.
Ngày xưa ngày xửa ngày xưa
Chiều mơ chiều nắng đẹp khoe mầu tơ
Rủ nhau ngồi ngưỡng cửa chơi thẩn thơ
À a a nhớ nhớ em còn mái tóc bánh bèo
À a a nhớ má chưa hồng da mét vì em nghèo
Đầu anh còn húi trọc, còn húi trọc
Khét nắng hôi trâu thèm đi học, thèm đi học
Em cầm một củ khoai
Ghé răng cạp vỏ rơi
Xong rồi mình chia đôi
Khoai sùng này lượm mót
Sao ngọt lại ngọt ghê
Giờ đây cảnh cũ chìm xa mù khơi
Nhìn nhau quần áo bảnh bao mừng sao.
Nhìn em còn xinh còn tươi
Đời em tưởng đâu là vui
Nhà em phải chăng là đây
Dè đâu chẳng may là quán
Rồi em hỏi anh: làm chi
Cầm bút để viết ngày đêm, viết gì
Đời thối phải nói là thơm
Ngòi bút là chiếc cần câu miếng cơm
Đang tải bình luận...
Là đui, là điếc, là câm mà đi
Nào có ai đánh mà sao lòng đau.
Nhớ chăng củ khoai ngon
Bánh tươm vàng như nắng
Bánh này mình chưa cắn
Sao mà miệng cay đắng
Cười ư? Anh đã vùi quên nụ cười
Lệ em cạn đã từ lâu, người ơi
Trước khi từ giã hỏi nhau buồn hay là vui
Thì cứ hỏi ngay cuộc đời.



