
Karaoke Nhạt nhòa & Sáng tác Tuấn Khanh
Tác giả: Tuấn Khanh
Thể hiện: Trần Thái Hòa
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
"Nhạt nhòa" của nhạc sĩ Tuấn Khanh là một bản tình ca sầu muộn chứa đựng những dư vị đắng cay của một cuộc tình tan vỡ trong buổi chiều tà quạnh hiu. Nhạc phẩm mở đầu bằng khung cảnh chia ly đầy nghẹn ngào khi đôi tình nhân đứng trước ngưỡng cửa từ biệt nhưng những lời muốn nói lại chẳng thể thốt nên lời. Những giọt lệ rưng rưng và cảm giác tình nỡ xoay lưng đã đẩy nhân dân vào nỗi cô đơn tận cùng trong những giấc ngủ mồ côi giữa đêm dài tĩnh mịch. Hình ảnh dòng sông Seine và những ánh đèn đường hoa lệ trở thành nhân chứng cho một chuyện tình đẹp nhưng đầy tiếc nuối khi cả hai phải đối diện với sự thật phũ phàng. Tác giả khéo léo lồng ghép nỗi nhớ nhung về bến cũ con thuyền hắt hiu trong chiều thu để làm nổi bật lên sự bơ vơ của người ở lại khi người ra đi đã về miền xa. Câu hỏi tu từ về việc liệu tình cảm ấy còn đắm đuối mù lòa hay đã thực sự nhạt nhòa theo thời gian gợi lên một nỗi niềm trăn trở khôn nguôi về lòng người. Tiếng khóc trong hôn mê và những cơn bão tố nổi lên trong lòng khi cuộc tình từ giã chính là đỉnh điểm của sự đau đớn và xót xa cho những thề nguyện ngày xưa. Dù vẫn còn yêu và còn thương đôi mắt lạ thường ấy nhưng thực tại chia xa đã khiến mọi kỉ niệm trở nên mông lung và nhạt phai dưới màn mưa của định mệnh. Khúc hát khép lại bằng một không gian u hoài khiến người nghe cảm nhận rõ rệt sự mất mát và sự mong manh của những mối duyên tình không thành trong cuộc đời.
"Nhạt nhòa" của nhạc sĩ Tuấn Khanh là một bản tình ca sầu muộn chứa đựng những dư vị đắng cay của một cuộc tình tan vỡ trong buổi chiều tà quạnh hiu. Nhạc phẩm mở đầu bằng khung cảnh chia ly đầy nghẹn ngào khi đôi tình nhân đứng trước ngưỡng cửa từ biệt nhưng những lời muốn nói lại chẳng thể thốt nên lời. Những giọt lệ rưng rưng và cảm giác tình nỡ xoay lưng đã đẩy nhân dân vào nỗi cô đơn tận cùng trong những giấc ngủ mồ côi giữa đêm dài tĩnh mịch. Hình ảnh dòng sông Seine và những ánh đèn đường hoa lệ trở thành nhân chứng cho một chuyện tình đẹp nhưng đầy tiếc nuối khi cả hai phải đối diện với sự thật phũ phàng. Tác giả khéo léo lồng ghép nỗi nhớ nhung về bến cũ con thuyền hắt hiu trong chiều thu để làm nổi bật lên sự bơ vơ của người ở lại khi người ra đi đã về miền xa. Câu hỏi tu từ về việc liệu tình cảm ấy còn đắm đuối mù lòa hay đã thực sự nhạt nhòa theo thời gian gợi lên một nỗi niềm trăn trở khôn nguôi về lòng người. Tiếng khóc trong hôn mê và những cơn bão tố nổi lên trong lòng khi cuộc tình từ giã chính là đỉnh điểm của sự đau đớn và xót xa cho những thề nguyện ngày xưa. Dù vẫn còn yêu và còn thương đôi mắt lạ thường ấy nhưng thực tại chia xa đã khiến mọi kỉ niệm trở nên mông lung và nhạt phai dưới màn mưa của định mệnh. Khúc hát khép lại bằng một không gian u hoài khiến người nghe cảm nhận rõ rệt sự mất mát và sự mong manh của những mối duyên tình không thành trong cuộc đời.
LỜI BÀI HÁT
Chiều về quạnh hiu từ biệt người yêu muốn nói thật nhiều
Muốn khóc một chiều sao cứ ngại ngùng
Lệ bỗng rưng rưng tình nỡ xoay lưng
Trong chiều hấp hối ôm ấp đêm đêm giấc ngủ mồ côi.
Rồi từng ngày qua người về miền xa có nhớ thiệt thà
Đắm đuối mù loà hay đã nhạt nhoà.
Còn nhớ hay không dòng nước mênh mông
Con thuyền bến cũ hắt hiu trong chiều thu.
Em, tại sao em lại tiếc nuối
Ôi đường đèn dòng sông Seine
Chứng cuộc tình chúng mình
Anh tại sao anh bật tiếng khóc
Trong hôn mê khi cuộc tình từ giã.
Tại mình còn yêu tại mình còn thương đôi mắt lạ thường
Say đắm thẹn thùng e ấp ngại ngùng
Ngày ấy yêu nhau giờ khóc xa nhau
Nghe lòng bão tố thiết tha hay nhạt phai.