

“Trương Chi” của Văn Cao là một ca khúc nhạc xưa mang vẻ đẹp huyền thoại và bi thương sâu thẳm, tái hiện câu chuyện tình dang dở giữa chàng Trương Chi nghèo khó và nàng Mỵ Nương qua không gian sông nước, trăng thu và tiếng hát vọng buồn xuyên thời gian, ca từ giàu chất thơ và nhạc tính khắc họa nỗi cô đơn, oán trách và khát vọng yêu thương của một tâm hồn tài hoa nhưng bất hạnh, để rồi tiếng hát ấy dù tan vào dòng sông vẫn còn ngân mãi như lời than thở cho những mối tình không vượt qua được ranh giới phận người, làm nên giá trị tinh thần sâu sắc về số phận, tình yêu và nỗi đau của những trái tim yêu bằng cả đời mình.
“Trương Chi” của Văn Cao là một ca khúc nhạc xưa mang vẻ đẹp huyền thoại và bi thương sâu thẳm, tái hiện câu chuyện tình dang dở giữa chàng Trương Chi nghèo khó và nàng Mỵ Nương qua không gian sông nước, trăng thu và tiếng hát vọng buồn xuyên thời gian, ca từ giàu chất thơ và nhạc tính khắc họa nỗi cô đơn, oán trách và khát vọng yêu thương của một tâm hồn tài hoa nhưng bất hạnh, để rồi tiếng hát ấy dù tan vào dòng sông vẫn còn ngân mãi như lời than thở cho những mối tình không vượt qua được ranh giới phận người, làm nên giá trị tinh thần sâu sắc về số phận, tình yêu và nỗi đau của những trái tim yêu bằng cả đời mình.
... Một chiều xưa trăng nước chưa thành thơ
... Trầm trầm không gian mới rung thành tơ
... Vương vất heo may hoa yến mong chờ
... Ôi, tiếng cầm ca thu tới bao giờ
... Lòng chiều bơ vơ lúc thu vừa sang
... Chập chùng đêm khuya thức ai phòng loan
... Một cánh chim rơi trong khúc nhạc vàng
... Đây đó từng song the hé đợi đàn
... Tây hiên Mỵ Nương khi nghe tiếng
ngân hò khoan mơ bóng con đò trôi
... Giai nhân cười nép trăng sáng lả lơi, lả lơi bên trời
Anh Trương Chi
... Tiếng hát vọng ngàn xưa còn rung
Anh thương nhớ
... Oán trách cuộc từ ly não nùng
Đò trăng cắm giữa sông vắng
Gió đưa câu ca về đâu
Nhìn xuống đáy nước sông sâu
Thuyền anh đã chìm đâu
Từng khúc nhạc xa vời
Đang tải bình luận...
Sương thu vừa buông xuống
Bóng cây ven bờ xa ... mờ xóa dòng sông
Ai qua bến giang đầu tha thiết
Nghe sông than mối tình Trương Chi
... Dâng úa trăng khi về khuya
Bao tiếng ca ru mùa thu
Ngoài song mưa rơi trên bao cung đàn
Còn nghe như ai nức nở và than
Trầm vút tiếng gió vương
Cùng với tiếng nước róc rách ai có buồn chăng
Lòng bâng khuâng theo mưa đưa canh tàn
Về phương xa ai nức nở và than
Cùng với tiếng gió vương
Nhìn thấy ngấn nước lấp lánh in bóng đò xưa
Đò ơi! đêm nay dòng sông Thương
Dâng cao mà ai hát dưới trăng ngà
Ngồi đây ta gõ ván thuyền
Ta ca trái đất còn riêng ta
Đàn đêm thâu
Trách ai khinh nghèo quên nhau
Đôi lứa bên giang đầu
Người ra đi với cuộc phân ly
Đâu bóng thuyền Trương Chi



