

Bài hát "Lời ru quê mẹ Quảng Bình" của tác giả Lê Tiến Hoành, được thể hiện bởi ca sĩ Hồng Hạnh, mang đến một bức tranh đầy cảm xúc về tình yêu quê hương và lòng biết ơn đối với mẹ. Qua những câu ca, hình ảnh biển cả và mẹ hiền hòa như hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian ấm áp và thân thương. Ca từ thể hiện nỗi nhớ quê hương da diết, những kỷ niệm êm đềm bên vòng tay mẹ, đồng thời gợi nhắc về những khó khăn mà mẹ đã trải qua để nuôi dưỡng con cái. Những âm điệu nhẹ nhàng, sâu lắng như một lời ru, khiến người nghe không khỏi rung động trước tình cảm thiêng liêng và sự hy sinh cao cả của người mẹ. Bài hát không chỉ là một bản nhạc, mà còn là một thông điệp về lòng yêu nước, sự tri ân đối với quê hương, khơi gợi trong mỗi người cảm xúc về nguồn cội và trách nhiệm với đất nước.
Bài hát "Lời ru quê mẹ Quảng Bình" của tác giả Lê Tiến Hoành, được thể hiện bởi ca sĩ Hồng Hạnh, mang đến một bức tranh đầy cảm xúc về tình yêu quê hương và lòng biết ơn đối với mẹ. Qua những câu ca, hình ảnh biển cả và mẹ hiền hòa như hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian ấm áp và thân thương. Ca từ thể hiện nỗi nhớ quê hương da diết, những kỷ niệm êm đềm bên vòng tay mẹ, đồng thời gợi nhắc về những khó khăn mà mẹ đã trải qua để nuôi dưỡng con cái. Những âm điệu nhẹ nhàng, sâu lắng như một lời ru, khiến người nghe không khỏi rung động trước tình cảm thiêng liêng và sự hy sinh cao cả của người mẹ. Bài hát không chỉ là một bản nhạc, mà còn là một thông điệp về lòng yêu nước, sự tri ân đối với quê hương, khơi gợi trong mỗi người cảm xúc về nguồn cội và trách nhiệm với đất nước.
Chiều nay con lại về với Mẹ Quảng Bình
Sóng biển rì rào, như tiếng Mẹ à ơi!
Quảng Bình ơi ngàn đời vẫn thế
Dang rộng vòng tay đang đón đợi các con về.
Quảng Bình , quê Mẹ ta ơi
À a ấ ơi, á a à ơi, à ơi ới à.
Mẹ Quảng Bình ơi, chiều nay người đứng đợi
Biết con đang về , xót xa lắm Mẹ Quảng Bình ơi
Sóng Vũng Chùa, đưa con vào giấc ngủ
Kiến Giang khóc thầm, lặng lẽ gió chiều thu.
Mẹ Quảng Bình ơi, nhiều năm người vất vả
Gánh trên vai mình những gian khó Mẹ vẫn vượt qua
Bao tháng ngày, con xa vòng tay Mẹ
Con nguyện suốt đời vì nước quên mình.
Tiếc thương người, rưng rưng mắt lệ rơi.
Đang tải bình luận...



