

Tác giả: Nam Vĩnh; Thơ: Dương Văn Thiệt
Thể hiện: Hồng Hạnh
"Nguyệt lạnh" của tác giả Nam Vĩnh và thơ Dương Văn Thiệt, được thể hiện bởi ca sĩ Hồng Hạnh, là một tác phẩm mang đậm chất thơ và nỗi niềm sâu lắng. Bài hát mở đầu với hình ảnh ánh trăng, biểu tượng cho tình yêu và khao khát, nhưng lại mang đến cảm giác lạnh lẽo, cô đơn khi người nghệ sĩ cảm thấy trăng đã xa vắng. Những câu thơ đầy chất thơ như "Đánh thức dùm ta trăng của ta" không chỉ thể hiện sự mong mỏi mà còn là nỗi đau khi tình yêu không còn hiện hữu. Cảm xúc thê lương, sự mòn mỏi trong tìm kiếm hạnh phúc được khắc họa rõ nét qua những hình ảnh như "Hãy giấu dùm ta nỗi đoạn trường" hay "Không rượu nhưng mà muốn tỉnh say", cho thấy một tâm hồn đang vật lộn giữa thực tại và mộng mơ. Thông điệp của bài hát không chỉ dừng lại ở nỗi nhớ nhung mà còn là sự khao khát tìm kiếm ánh sáng trong đêm tối, là nỗi cô đơn trong hành trình tìm kiếm tình yêu đã mất. Với giai điệu nhẹ nhàng, da diết, "Nguyệt lạnh" không chỉ chạm đến trái tim người nghe mà còn gợi lên những suy tư về tình yêu và sự mất mát trong cuộc sống.
"Nguyệt lạnh" của tác giả Nam Vĩnh và thơ Dương Văn Thiệt, được thể hiện bởi ca sĩ Hồng Hạnh, là một tác phẩm mang đậm chất thơ và nỗi niềm sâu lắng. Bài hát mở đầu với hình ảnh ánh trăng, biểu tượng cho tình yêu và khao khát, nhưng lại mang đến cảm giác lạnh lẽo, cô đơn khi người nghệ sĩ cảm thấy trăng đã xa vắng. Những câu thơ đầy chất thơ như "Đánh thức dùm ta trăng của ta" không chỉ thể hiện sự mong mỏi mà còn là nỗi đau khi tình yêu không còn hiện hữu. Cảm xúc thê lương, sự mòn mỏi trong tìm kiếm hạnh phúc được khắc họa rõ nét qua những hình ảnh như "Hãy giấu dùm ta nỗi đoạn trường" hay "Không rượu nhưng mà muốn tỉnh say", cho thấy một tâm hồn đang vật lộn giữa thực tại và mộng mơ. Thông điệp của bài hát không chỉ dừng lại ở nỗi nhớ nhung mà còn là sự khao khát tìm kiếm ánh sáng trong đêm tối, là nỗi cô đơn trong hành trình tìm kiếm tình yêu đã mất. Với giai điệu nhẹ nhàng, da diết, "Nguyệt lạnh" không chỉ chạm đến trái tim người nghe mà còn gợi lên những suy tư về tình yêu và sự mất mát trong cuộc sống.
1. Đánh thức dùm ta trăng của ta
Chưa khuyết mà sao bóng nguyệt tà
Đêm soi trên gối, giờ đâu thấy
Có phải vì ta mắt nhạt nhòa?
Bao đêm say đắm khúc nghê thường
Ngờ đâu giờ cất tiếng thê lương !
Trăng hỡi đêm dài chưa muốn sáng
Hãy giấu dùm ta nỗi đoạn trường
Chorus :
Xin cho đôi cánh để ta bay
Tìm trăng mòn mỏi suốt đêm dài
Hình đây sao vẫn chưa thấy bóng
Không rượu nhưng mà muốn tỉnh say
Say không men rượu giấc chẳng nồng
Tỉnh thức mình ta chốn thinh không
Trăng ta ai nỡ đem đi giấu
Hay đã lạc vào cõi mênh mông?
2. Ta hẹn chờ trăng suốt canh thâu
Có lẽ từ đây đến bạc đầu
Gối lạnh từ ngày trăng xa vắng
Hãy chỉ cho ta trăng ở đâu?
Ta mộng trăng về từ nẻo xa
Đang tải bình luận...
Đêm nay ta đón trăng về nhà
Trăng ấm giờ sao là nguyệt lạnh
Thức dậy đi trăng, trăng của ta...



