

Liên khúc "Trúc Phương" của tác giả Trúc Phương, qua giọng ca của Huỳnh Thật, mang đến cho người nghe một hành trình đầy cảm xúc về tình yêu, nỗi nhớ và những kỷ niệm xưa cũ. Mỗi ca khúc trong liên khúc như một mảnh ghép, từ "Bóng nhỏ đường chiều" với hình ảnh những buổi hẹn hò lãng mạn, đến "Bông cỏ may" gợi nhớ về những kỷ niệm ngọt ngào giữa hai người yêu thương, hay "Chắp tay lạy người" với nỗi đau và sự phản bội trong tình yêu. Từ những dòng thư gửi người miền xa, đến những giọt mưa nửa đêm, tất cả đều thể hiện sự chờ đợi và nỗi buồn man mác khi xa cách. Âm nhạc và ca từ hòa quyện, tạo nên một bức tranh sống động về tình cảm con người, với những thăng trầm, những ước mơ và cả những giấc mơ chưa trọn vẹn. Liên khúc không chỉ là một tác phẩm nghệ thuật, mà còn là một hành trình khám phá tâm hồn, nơi tình yêu và nỗi nhớ giao hòa, để lại trong lòng người nghe những dư âm khó quên.
Liên khúc "Trúc Phương" của tác giả Trúc Phương, qua giọng ca của Huỳnh Thật, mang đến cho người nghe một hành trình đầy cảm xúc về tình yêu, nỗi nhớ và những kỷ niệm xưa cũ. Mỗi ca khúc trong liên khúc như một mảnh ghép, từ "Bóng nhỏ đường chiều" với hình ảnh những buổi hẹn hò lãng mạn, đến "Bông cỏ may" gợi nhớ về những kỷ niệm ngọt ngào giữa hai người yêu thương, hay "Chắp tay lạy người" với nỗi đau và sự phản bội trong tình yêu. Từ những dòng thư gửi người miền xa, đến những giọt mưa nửa đêm, tất cả đều thể hiện sự chờ đợi và nỗi buồn man mác khi xa cách. Âm nhạc và ca từ hòa quyện, tạo nên một bức tranh sống động về tình cảm con người, với những thăng trầm, những ước mơ và cả những giấc mơ chưa trọn vẹn. Liên khúc không chỉ là một tác phẩm nghệ thuật, mà còn là một hành trình khám phá tâm hồn, nơi tình yêu và nỗi nhớ giao hòa, để lại trong lòng người nghe những dư âm khó quên.
1. Ai biết ai vì đời cùng ngược xuôi chung lối mòn
Ngày tôi hai mươi tuổi, em đôi tám trăng tròn
Đêm lạnh còn chăn đơn gối lẻ
Chưa buồn khi canh vắng khép đôi mi.
Cho đến hơn một lần tuổi trẻ như qua mất rồi
Ngày tim lên tiếng gọi, xui tôi mến một người
Tâm tình chiều nao trên phố nhỏ
Khi về lưu luyến mãi phút hẹn hò.
Bao thương nhớ, từ độ anh vui bước quân hành
Nửa năm anh viết lá thư xanh, bảo rằng
Sẽ về phố phường
Mừng rơi nước mắt ướt thư người tôi thương.
Tôi đến nơi hẹn hò đường chiều nghiêng nghiêng nắng đổ
Bàn tay thon ngón nhỏ, đan tay rắn sông hồ
Ta nhẹ dìu nhau như tiếng thở
Thương này thương cho bõ lúc đợi chờ.
2. Những ngày chưa nhập ngũ,
Anh hay dắt em về vùng ngoại ô có cỏ bông may
Đang tải bình luận...
thời gian vào đêm, rừng sao là nến,
khói sương giăng lối cỏ quen.
Tóc mây thơm mùi cỏ,
Đưa anh thoát xa dần vùng trần gian, với những ưu tư
cỏ may đan dấu chân tròn, đường đi bước mòn
Sợ khi người đi để thương, để nhớ
tiếng yêu đương ai nỡ chối từ.
Đường hành quân, nắng cháy da người,
tuổi vui thiếu vui, vẫn thương mình thương đời
Nhiều khi trong giấc mộng mồ hôi kêu tên em,
kêu chỉ một tên.
Những ngày anh đi khỏi
xin em chớ đi lại vùng tình yêu, lắm bẫy nhân gian
để đêm khói thuốc tay vàng, tìm nhau thấy gần
Ngủ trên cỏ may, thường khi vào tối,
nhớ hương may, nhớ cả người.
3. Tôi chắp tay xin lạy tôi lạy người đời
Lạy bạn bè lạy em đã lừa dối
Tôi xin lạy cơn đau
Đi trên vực sâu nghe buồn gì đâu
Khi chưa tỏ tình đã nói xa nhau.
Tôi chắp tay xin lạy đêm ngủ thật lạ
Mà lạnh đầy cô đơn buốt thịt da
Ôm mối tình liêu trai
Cơn mê vụt trôi xa khỏi tầm tay
Để tôi nói ghét người yêu người.
Khơi thêm đau vết thương đời mang
Nhớ yêu đương, nỗi nhớ bàng hoàng
Bạn thân trở mặt người yêu xa dấu tay ôm
Lạy người cho tôi biết buồn
Nên ơn sâu đã thành oán hờn.
Tôi chắp tay xin cám ơn thật vội vàng
Để được bình yên trên bước ngựa hoang
Khi u hoài phôi pha
Ghi trong bài ca cho người phụ ta
Lời tha thiết cũng thành xa lạ.
Chuyển tone ->
4. Lòng buồn dạt dào nhớ hôm nào xuôi miền Trung
Chuyến xe đêm anh gặp em
Môi em đang xuân nhưng mắt buồn ngấn lệ trần
Chuyện đời sầu đắng vấn vương đôi má dịu hiền
Áo em màu tím
Đậm đà vì là buổi ban đầu ta gần nhau
Nói nhau nghe câu chuyện cũ
Tâm tư cho vơi bao nỗi buồn bước vào đời
Giờ gặp lại nét thắm môi em tiếng hẹn hò
Tìm lại ngày mơ
Khi chân đến quê em
Nắng ban mai hôn nhẹ lên khóm hoa tươi
Thoáng thấy em cười vì mùa thương vừa chắp nối
Vẫn biết phút bên nhau sẽ khơi buồn một ngày về
Và cùng một tàu ấy anh về nhưng tìm đâu
Tiếng đêm qua cho lòng ấm
Đêm nay cô đơn nghe gió lạnh rót vào hồn
Tàu về đường cũ tiếng hai đêm vẫn còn chờ
Gặp lại người xưa.
5. Theo dấu hài người về xa đi khi quê hương đợi chờ
Đêm trông mặt trời, từng mặt trời rơi sáng ven đô.
Ngồi biên thư gửi anh chốn đó
Lạnh đêm nay rằng không phải lạnh vì gió.
Thư đến từng nẻo người qua văn non đôi khi vụng về
Khi chưa được về đọc thư tình anh nhớ tôi nghe
Đường anh đi vì yêu đất sống
Đường ta đi còn trông ngóng mãi không ngừng.
Đời nhiều mơ nên vẫn mơ
Khoảng cách đâu xa tầm tay đợi chờ
Cho nên trót đã một lần ta biết ta
Tuy muộn màng nhưng mặn nồng.
Ta bước chậm vào đường yêu nên chỉ ưu tư thật nhiều
Đôi khi hỏi lòng chuyện lâu dài yêu có vui không
Mình cho nhau thời gian trắng đó
Buồn hay vui đời xui bất chợt đâu ngờ.
6. Đêm chưa ngủ nghe ngoài trời đổ mưa, từng hạt rơi
Gác nhỏ đèn le lói bóng dáng in trên tường loang
Anh gối tay tôi để ôn chuyện xưa cũ gói trọn trong tuổi nhớ.
Tôi muốn hỏi có phải vì đời chưa trọn vòng tay
Có phải vì tâm tư dấu kín trong thư còn đây
Nên những khi mưa nửa đêm làm xao xuyến giấc ngủ chưa đến tìm.
Ngoài hiên mưa tuôn mưa lạnh xuyên qua áo ai canh dài nghe bùi ngùi
Mưa lên phố nhỏ có một người vừa ra đi đêm nay
Để bao nhiêu luyến thương lại lòng tôi
Khi trót gửi những hình ảnh của tim vào lòng đêm
Những kỷ niệm cho nhau nếu mất đi xin đừng quên
Tôi thiếp đi trong niềm vui và đêm rớt những giọt mưa cuối cùng.
Danh sách ca khúc trong liên khúc:
1. Bóng nhỏ đường chiều
2. Bông cỏ may
3. Chắp tay lạy người
4. Hai chuyến tàu đêm
5. Thư gửi người miền xa
6. Mưa nửa đêm



