

"Mẹ tôi" của Nhị Hà là khúc ca cảm động về sự hy sinh vô điều kiện và lòng biết ơn sâu sắc đối với đấng sinh thành. Hình ảnh người mẹ với mái tóc xanh nhuộm bạc theo tháng ngày và đôi vai nặng trĩu vì đàn con thơ gợi lên nỗi xót xa khôn tả. Dù nắng mưa nhọc nhằn hay lúc hoạn nạn, mẹ vẫn luôn mỉm cười và giữ vững niềm tin mong con mình trưởng thành nên người. Khoảnh khắc mẹ đứng bên liếp lều tranh với mái tóc trắng lòa xòa đợi con là biểu tượng vĩnh cửu của tình mẫu tử bao la như biển trời. Sự hối tiếc muộn màng khi "con đã nên người thì nay còn đâu bà mẹ hiền xưa" tạo nên một nốt lặng đầy đau đớn và ám ảnh. Làn khói hương trước mộ chiều nay là lời hứa nguyện khắc ghi những lời mẹ dạy và lòng quyết tâm đền đáp công ơn sinh thành. Nhạc phẩm tôn vinh vẻ đẹp tần tảo, bao dung của người phụ nữ Việt Nam, đồng thời nhắc nhở mỗi chúng ta về giá trị của gia đình. Đây là lời tự sự chân thành dành cho những ai còn mẹ hay đã mất mẹ, luôn trân trọng tình yêu thương thiêng liêng nhất đời.
"Mẹ tôi" của Nhị Hà là khúc ca cảm động về sự hy sinh vô điều kiện và lòng biết ơn sâu sắc đối với đấng sinh thành. Hình ảnh người mẹ với mái tóc xanh nhuộm bạc theo tháng ngày và đôi vai nặng trĩu vì đàn con thơ gợi lên nỗi xót xa khôn tả. Dù nắng mưa nhọc nhằn hay lúc hoạn nạn, mẹ vẫn luôn mỉm cười và giữ vững niềm tin mong con mình trưởng thành nên người. Khoảnh khắc mẹ đứng bên liếp lều tranh với mái tóc trắng lòa xòa đợi con là biểu tượng vĩnh cửu của tình mẫu tử bao la như biển trời. Sự hối tiếc muộn màng khi "con đã nên người thì nay còn đâu bà mẹ hiền xưa" tạo nên một nốt lặng đầy đau đớn và ám ảnh. Làn khói hương trước mộ chiều nay là lời hứa nguyện khắc ghi những lời mẹ dạy và lòng quyết tâm đền đáp công ơn sinh thành. Nhạc phẩm tôn vinh vẻ đẹp tần tảo, bao dung của người phụ nữ Việt Nam, đồng thời nhắc nhở mỗi chúng ta về giá trị của gia đình. Đây là lời tự sự chân thành dành cho những ai còn mẹ hay đã mất mẹ, luôn trân trọng tình yêu thương thiêng liêng nhất đời.
1. Mẹ tôi tóc xanh nhuộm bạc tháng ngày
Mẹ tôi đau buồn nặng trĩu đôi vai
Bao năm nuôi đàn trẻ thơ nhỏ dại
Cầu mong con mình có một ngày mai.
2. Mẹ tôi nắng mưa chẳng ngại nhọc nhằn
Mẹ tôi mỉm cười nhìn bóng con ngoan
Không than không phiền dù lâm hoạn nạn
Lòng tin con mình xứng thành người dân.
ĐK:
Chiều chiều, bên liếp lều tranh
Mẹ tôi đứng đợi đàn con
Trước gió tóc trắng loa xoà
Đôi mắt dịu hiền như bể tình thương.
Lòng người mong ước ngày sau
Đàn con xứng thành người dân
Nhưng nay con đã nên người
Thì nay còn đâu bà mẹ hiền xưa.
3. Chiều nay đốt hương tưởng niệm trước mồ
Nhìn khói đau lòng tưởng nhớ năm xưa
Công ơn sinh thành ngày nao đền trả
Mẹ ơi con nguyền nhớ lời mẹ khuyên.
Đang tải bình luận...




Như Quỳnh, Mạnh Quỳnh, Như Quỳnh - Mạnh Quỳnh
Tình Yêu Vỗ Cánh của nhạc sĩ Thanh Sơn là một bản nhạc vàng mang giai điệu sầu lắng, kể về nỗi đau chia ly và sự bẽ bàng của một cuộc tình không trọn vẹn. Bài hát mở ra không gian của những đêm dài cô độc, nơi nhân vật chính chìm trong tâm trạng u buồn khi nhìn lại những kỷ niệm xưa cũ từng được nâng niu, nay bỗng chốc bị vùi chôn theo năm tháng. Tác giả đã diễn tả một thực tế nghiệt ngã: khi tình yêu thiếu đi hương nồng, sự chờ mong chỉ còn là mỏi mòn và vô vọng, đặc biệt là hình ảnh người ở đầu non lặng lẽ nhìn mùa xuân qua mà lòng nặng trĩu nỗi sầu. Câu hỏi Vì đâu không chung lối? vang lên đầy day dứt, gợi lại khoảnh khắc từ ly khi đôi bên rẽ lối, để lại những tiếc thương muộn màng giữa dòng đời hợp tan vô định. Dù tình yêu đã vội vã đi qua và thời gian chưa thể xóa nhòa những dấu ấn cũ, sự hững hờ của đối phương vẫn là một vết cắt sâu sắc vào tâm hồn người ở lại. Toàn bộ nhạc phẩm toát lên vẻ bi thiết, là lời tự sự chân thành về những mảnh tình đã vỗ cánh bay xa, để lại dư âm của một thời nồng cháy nay chỉ còn là hình bóng xa vời cuốn theo ngày tháng.