

“Gọi Em Là Đóa Hoa Sầu” của Phạm Duy là một khúc ca trữ tình mang vẻ đẹp cổ điển và đầy chất thơ, nơi ký ức tình yêu đầu đời hiện lên mờ ảo qua hoàng hôn, trăng mơ, tiếng guốc khẽ và hương lan thoảng nhẹ, lời ca như dòng hồi tưởng dịu dàng mà man mác buồn về một mối tình học trò trong sáng, mong manh nhưng ám ảnh, hình ảnh người con gái hiện lên vừa gần gũi vừa xa xôi, vừa là thực tại vừa là giấc mơ, để rồi nỗi buồn không bi lụy mà trở thành hương sắc, thành “đóa hoa sầu” nở lặng lẽ trong tâm hồn, gửi gắm giá trị tinh thần sâu sắc về vẻ đẹp của ký ức, của những rung động tinh khôi dù đã xa vẫn còn thơm lâu trong đời người.
“Gọi Em Là Đóa Hoa Sầu” của Phạm Duy là một khúc ca trữ tình mang vẻ đẹp cổ điển và đầy chất thơ, nơi ký ức tình yêu đầu đời hiện lên mờ ảo qua hoàng hôn, trăng mơ, tiếng guốc khẽ và hương lan thoảng nhẹ, lời ca như dòng hồi tưởng dịu dàng mà man mác buồn về một mối tình học trò trong sáng, mong manh nhưng ám ảnh, hình ảnh người con gái hiện lên vừa gần gũi vừa xa xôi, vừa là thực tại vừa là giấc mơ, để rồi nỗi buồn không bi lụy mà trở thành hương sắc, thành “đóa hoa sầu” nở lặng lẽ trong tâm hồn, gửi gắm giá trị tinh thần sâu sắc về vẻ đẹp của ký ức, của những rung động tinh khôi dù đã xa vẫn còn thơm lâu trong đời người.
1. Ngày xưa áo nhuộm hoàng hôn
Áo nhuộm hoàng hôn, áo nhuộm hoàng hôn
Bóng ai cắp rổ, cắp rổ lên cồn
Lên cồn hái dâu, hái dâu
Tiếng nàng hát vọng đôi câu
Hát vọng đôi câu, hát vọng đôi câu
Dừng tay viết mướn ối a lòng sầu
Lòng sầu vẩn vơ vẩn vơ ơ … sầu
Lều tranh còn ủ trăng mơ
Còn ủ trăng mơ còn ủ trăng mơ
Mối tình làm một bài thơ vô đề
Ẩn Lan ơi, ơi mái tóc thề
Ẩn Lan ơi, ơi mái tóc thề
Mùa xuân nay làn gió có về
Vỗ về hương xưa đêm nao học dưới
Học dưới trăng mờ giòng chữ hững hờ
2. Thoảng nghe tiếng hài của em
Tiếng hài của em, tiếng hài của em
Như sương lắng đọng lắng đọng trên thềm
Trên thềm ngõ sau ngõ sau
Em cười đem lại cho nhau
Đem lại cho nhau, đem lại cho nhau
Đang tải bình luận...
Sợi tơ mớ tóc ối a buộc vào
Buộc vào với hoa, hoa ngâu vàng
Ngủ quên trên sách mơ màng
Tập sách thơm ngoan áp má mê man
Gió lùa tỉnh dậy mùi lan chập chờn
Ẩn Lan ơi em dỗi em hờn
Ẩn Lan ơi em dỗi em hờn
Ẩn Lan ơi như những cơn buồn
Nỗi buồn thơm lâu em ơi gọi em
Là đoá hoa sầu



Tuấn Vũ, Hương Lan, Tuấn Vũ - Hương Lan
Bài hát "Mùa Đông Về Chưa Em" của Nguyên Vũ là một khúc ca buồn mang đậm nỗi nhớ và sự cô đơn của người ở lại khi mùa đông đến. Mùa đông về không chỉ mang theo sự lạnh giá mà còn gợi lên những kỉ niệm ấm áp ngày xưa hai người còn có nhau, cùng nhau vượt qua băng giá. Hình ảnh "mây sáng giăng lưng trời" và "mây mưa giăng đầy" là bối cảnh cho nỗi nhớ về ánh mắt buồn, mái tóc bay và những lời hát buồn vút cao của người yêu. Nhân vật trữ tình càng nhắc càng nhớ những lời hẹn ước "đừng giận nhau, đừng dối lừa nhau," nhưng giờ đây người yêu đã đi mãi xa, để lại một mình anh cô đơn, băng giá trong nỗi nhớ thương vô bờ.
Tuấn Vũ, Hương Lan, Tuấn Vũ - Hương Lan
Đêm Kỷ Niệm của Ngân Giang là một ca khúc nhạc xưa giàu chất hoài niệm và thiêng liêng, khắc họa nỗi nhớ dịu buồn của người lính tiền đồn trong đêm Giáng Sinh lạnh giá, khi giữa tinh tú, mây gió cao nguyên và tiếng súng canh khuya, ký ức về mái tóc dài, tà áo trắng học trò và giáo đường năm cũ bỗng trở nên sống động, để rồi từ nỗi cô đơn, mong ước hòa bình và sum họp được thắp lên như một lời cầu nguyện lặng thầm, nơi tình yêu riêng hòa vào khát vọng chung, mang vẻ đẹp nhân văn, thủy chung và rất đỗi nhân hậu của một thời đã xa.
Chí Tâm, Hương Lan, Chí Tâm - Hương Lan
Đò Dọc của Trầm Tử Thiêng là một ca khúc trữ tình – tự sự giàu chất đời, mượn hình ảnh con đò dọc lặng lẽ trôi trên dòng sông để nói về thân phận con người giữa những đổi thay, khốn đốn và lựa chọn đầy day dứt của đạo hiếu, chữ tình và hoàn cảnh xã hội, ca từ dài và nhiều lớp nghĩa khắc họa số phận những gia đình trí thức rơi về thôn dã, những mối duyên lỡ dở vì ranh giới giai tầng, và nỗi giằng co của người con gái chọn hy sinh hạnh phúc riêng để trọn chữ hiếu, bài hát mang giọng kể chậm rãi, thấm đẫm triết lý nhân sinh rất Trầm Tử Thiêng, nơi đời người như con đò phải chèo chống dọc ngang giữa sóng gió, dù nặng nề và bấp bênh vẫn trôi về một bến cuối, để lại dư âm sâu sắc về sự cam chịu, lòng nhân hậu và nỗi buồn lặng lẽ của kiếp người trên dòng sông đời không ngừng chảy.