

Bài hát "Đàn sáo Hậu Giang" của nhạc sĩ Trần Long Ẩn là một bức tranh âm nhạc tươi đẹp về sức sống mới của vùng đất miền Tây Nam Bộ. Nội dung bài hát mượn hình ảnh con chim sáo bay ra đồng giữa rạng đông để ca ngợi niềm vui lao động và sự thay đổi của quê hương. Lời ca tái hiện vẻ đẹp trù phú của dòng sông Hậu với chín nhánh phù sa tuy đục mà trong, nuôi dưỡng cây lúa lớn nhanh theo người. Tác giả bày tỏ lòng thương mến dành cho những con người dầm mưa dãi nắng, cần cù tưới xanh ruộng đồng để tạo nên hạt gạo trắng trong. Hình ảnh người con gái Hậu Giang được ví như đóa sen hồng bên dòng phù sa, thể hiện nét đẹp tâm hồn dịu dàng và đầy nghị lực. Những kỷ niệm về tình làng nghĩa xóm, "cắn đôi hạt gạo, nhường nhau chiếc áo" đã tô thắm thêm truyền thống đoàn kết, yêu thương của người dân. Âm hưởng điệu hò quen thuộc xen lẫn tiếng hát vui đời đã tạo nên một không khí rộn ràng, phấn khởi khi mùa xuân mới về trên khắp nẻo đường. Vùng đất Cần Thơ gạo trắng nước trong hiện lên như một niềm tự hào thiêng liêng về một cuộc sống ấm no, hạnh phúc sau những ngày gian khó. Toàn bộ tác phẩm là tiếng ca yêu đời, yêu người, khẳng định tình yêu quê hương thiết tha và niềm tin vào tương lai tươi sáng của vùng đất Hậu Giang.
Bài hát "Đàn sáo Hậu Giang" của nhạc sĩ Trần Long Ẩn là một bức tranh âm nhạc tươi đẹp về sức sống mới của vùng đất miền Tây Nam Bộ. Nội dung bài hát mượn hình ảnh con chim sáo bay ra đồng giữa rạng đông để ca ngợi niềm vui lao động và sự thay đổi của quê hương. Lời ca tái hiện vẻ đẹp trù phú của dòng sông Hậu với chín nhánh phù sa tuy đục mà trong, nuôi dưỡng cây lúa lớn nhanh theo người. Tác giả bày tỏ lòng thương mến dành cho những con người dầm mưa dãi nắng, cần cù tưới xanh ruộng đồng để tạo nên hạt gạo trắng trong. Hình ảnh người con gái Hậu Giang được ví như đóa sen hồng bên dòng phù sa, thể hiện nét đẹp tâm hồn dịu dàng và đầy nghị lực. Những kỷ niệm về tình làng nghĩa xóm, "cắn đôi hạt gạo, nhường nhau chiếc áo" đã tô thắm thêm truyền thống đoàn kết, yêu thương của người dân. Âm hưởng điệu hò quen thuộc xen lẫn tiếng hát vui đời đã tạo nên một không khí rộn ràng, phấn khởi khi mùa xuân mới về trên khắp nẻo đường. Vùng đất Cần Thơ gạo trắng nước trong hiện lên như một niềm tự hào thiêng liêng về một cuộc sống ấm no, hạnh phúc sau những ngày gian khó. Toàn bộ tác phẩm là tiếng ca yêu đời, yêu người, khẳng định tình yêu quê hương thiết tha và niềm tin vào tương lai tươi sáng của vùng đất Hậu Giang.
1. Từ trên những rạng đông con chim sáo nó bay ra đồng
Theo con nước đang xuôi dòng ra đồng ruộng xa
Con chim sáo nghe trong lòng bay bổng lời ca
Hò ơi ơi hò ơi hò ơi ớ ơi hò ơi.
Đời vui, sáo bay gọi bầy
Về miền Tây thăm đất Hậu Giang
Thương câu hát để ru bao đời
Thương cây lúa lớn nhanh theo người
Dầm mưa dãi nắng tưới xanh ruộng đồng
Đời vui, nước trôi ngược dòng
Tình phù sa, tuy đục mà trong
Trông con nước nó trôi lạnh lùng
Thương ôi chín nhánh sông quê mình
Cần Thơ gạo trắng nước trong là đây.
2. Người con gái Hậu Giang, xưa như cánh sáo bay xa làng
Nay như những đóa sen hồng bên dòng phù sa
Em yêu quý những con đường mang nặng những lời ca
Mùa xuân sang, sáo bay theo đàn vào mùa xuân
Em hát vui đời vui.
Đang tải bình luận...
Vì nhau cắn đôi hạt gạo
nhường cho nhau chiếc áo mặc ngày xưa
Thương câu hát để ru bao đời
Thương cây lúa lớn nhanh theo người
Dầm mưa dãi nắng, tưới xanh ruộng đồng.
Đời vui, nước trôi ngược dòng
Tình phù sa tuy đục mà trong
Trông con nước nó trôi lạng lùng
Thương ôi chín nhánh sông quê mình
Cần thơ gạo trắng, nước trong là đây.




Tuấn Vũ, Hương Lan, Tuấn Vũ - Hương Lan
Bài hát "Mùa Đông Về Chưa Em" của Nguyên Vũ là một khúc ca buồn mang đậm nỗi nhớ và sự cô đơn của người ở lại khi mùa đông đến. Mùa đông về không chỉ mang theo sự lạnh giá mà còn gợi lên những kỉ niệm ấm áp ngày xưa hai người còn có nhau, cùng nhau vượt qua băng giá. Hình ảnh "mây sáng giăng lưng trời" và "mây mưa giăng đầy" là bối cảnh cho nỗi nhớ về ánh mắt buồn, mái tóc bay và những lời hát buồn vút cao của người yêu. Nhân vật trữ tình càng nhắc càng nhớ những lời hẹn ước "đừng giận nhau, đừng dối lừa nhau," nhưng giờ đây người yêu đã đi mãi xa, để lại một mình anh cô đơn, băng giá trong nỗi nhớ thương vô bờ.