

Tác giả: Phan Hùng; Thơ: Hồng Hạnh
Thể hiện: Hồng Hạnh
"Ghềnh Ráng Tiên Sa" là một tác phẩm của tác giả Phan Hùng với phần thơ của Hồng Hạnh, được thể hiện qua giọng hát đầy cảm xúc của ca sĩ Hồng Hạnh. Bài hát mở ra một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp của Quy Nhơn, nơi mà ghềnh đá và sóng biển hòa quyện tạo nên một không gian thơ mộng, gợi nhớ về những kỷ niệm và cảm xúc sâu lắng. Ca từ nhẹ nhàng, tinh tế như những làn sóng vỗ về bờ cát trắng, mang đến cho người nghe cảm giác bình yên và lãng mạn. Hình ảnh "bãi Trứng tròn xoe" và "cát trắng dâng hương" không chỉ khắc họa vẻ đẹp của thiên nhiên mà còn gợi nhớ về những buổi chiều hoàng hôn lãng mạn, nơi mà tâm hồn con người có thể thả trôi theo dòng cảm xúc. Thông điệp của bài hát hướng về tình yêu quê hương, sự trân trọng những giá trị văn hóa và thiên nhiên, đồng thời khơi gợi trong lòng mỗi người một nỗi nhớ, một cảm giác bồi hồi khi trở về với những ký ức đẹp đẽ. "Ghềnh Ráng Tiên Sa" không chỉ là một bài hát, mà còn là một hành trình khám phá vẻ đẹp của cuộc sống và tâm hồn con người.
"Ghềnh Ráng Tiên Sa" là một tác phẩm của tác giả Phan Hùng với phần thơ của Hồng Hạnh, được thể hiện qua giọng hát đầy cảm xúc của ca sĩ Hồng Hạnh. Bài hát mở ra một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp của Quy Nhơn, nơi mà ghềnh đá và sóng biển hòa quyện tạo nên một không gian thơ mộng, gợi nhớ về những kỷ niệm và cảm xúc sâu lắng. Ca từ nhẹ nhàng, tinh tế như những làn sóng vỗ về bờ cát trắng, mang đến cho người nghe cảm giác bình yên và lãng mạn. Hình ảnh "bãi Trứng tròn xoe" và "cát trắng dâng hương" không chỉ khắc họa vẻ đẹp của thiên nhiên mà còn gợi nhớ về những buổi chiều hoàng hôn lãng mạn, nơi mà tâm hồn con người có thể thả trôi theo dòng cảm xúc. Thông điệp của bài hát hướng về tình yêu quê hương, sự trân trọng những giá trị văn hóa và thiên nhiên, đồng thời khơi gợi trong lòng mỗi người một nỗi nhớ, một cảm giác bồi hồi khi trở về với những ký ức đẹp đẽ. "Ghềnh Ráng Tiên Sa" không chỉ là một bài hát, mà còn là một hành trình khám phá vẻ đẹp của cuộc sống và tâm hồn con người.
Quy Nhơn thức giấc giữa ngàn khơi
Ghềnh Ráng hiện ra tựa dáng người
Nghiêng mình soi bóng làn nước biếc
Đá hóa thành thơ,sóng rạng ngời.
Bãi Trứng tròn xoe như mộng thực
Xếp chồng lên bước chân Tiên sa
Sóng vỗ rì rào bàn chân ngọc
Cát trắng dâng hương,mây mượt mà.
Vườn thơ sương phủ nhành hoa vắng
Hồn Hàn dạo bước giữa đêm khuya
Bút mực còn vương trên vách đá
Gió đưa câu hát bến sông trăng
Sắc xanh của biển hòa mây trắng
Nắng nhuộm vàng ươm dải đất lành
Hòn Chồng đứng đợi bao năm tháng
Giữ trọn tình quê,giữ tuổi xanh.
Dừng chân đứng đợi chiều buông xuống
Nghe tiếng chuông ngân vọng núi đồi
Ghềnh Ráng nàng thơ còn thức muộn
Tiên Sa lữ khách mãi bồi hồi.
Đang tải bình luận...



