
Karaoke Đường về khuya & Sáng tác Lê Dinh
Tác giả: Lê Dinh
Thể hiện: Elvis Phương
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
Đường về khuya của Lê Dinh là một ca khúc nhạc xưa mang vẻ đẹp trầm buồn và lãng mạn, mở ra khung cảnh con đường khuya vắng dưới mưa nơi nỗi nhớ và cô đơn hòa quyện trong từng bước chân lặng lẽ, ca từ giàu hình ảnh đã khắc họa tâm trạng của người ở lại tiễn đưa người thương ra đi giữa sương mờ và gió lạnh, mang theo cả tình non nước, ước mơ ngày trở về và niềm tin vào duyên lành phía trước, bài hát không chỉ nói về một cuộc chia ly mà còn gợi lên chiều sâu của tình yêu thủy chung, của sự chờ đợi âm thầm giữa không gian đêm khuya kinh kỳ, để rồi trong tiếng mưa rơi và ánh đèn mờ, người nghe cảm nhận được một nỗi xao xuyến rất dịu, rất dài, như tình thương vẫn lặng lẽ chan chứa dù hai ngả đường còn cách biệt.
Đường về khuya của Lê Dinh là một ca khúc nhạc xưa mang vẻ đẹp trầm buồn và lãng mạn, mở ra khung cảnh con đường khuya vắng dưới mưa nơi nỗi nhớ và cô đơn hòa quyện trong từng bước chân lặng lẽ, ca từ giàu hình ảnh đã khắc họa tâm trạng của người ở lại tiễn đưa người thương ra đi giữa sương mờ và gió lạnh, mang theo cả tình non nước, ước mơ ngày trở về và niềm tin vào duyên lành phía trước, bài hát không chỉ nói về một cuộc chia ly mà còn gợi lên chiều sâu của tình yêu thủy chung, của sự chờ đợi âm thầm giữa không gian đêm khuya kinh kỳ, để rồi trong tiếng mưa rơi và ánh đèn mờ, người nghe cảm nhận được một nỗi xao xuyến rất dịu, rất dài, như tình thương vẫn lặng lẽ chan chứa dù hai ngả đường còn cách biệt.
LỜI BÀI HÁT
1.Đường khuya vắng người mến thương xa rồi
Mình tôi lắng hồn theo tiếng mưa rơi
Lối về còn là bao hình bóng
Nhớ lúc chia tay giữa đêm sương mờ bùi ngùi thôi chẳng nói
Bóng ai xa rồi còn ai đứng nhìn theo.
2. Người đi nhớ gì giữa đêm kinh kỳ
Trời khuya có người mơ bước ai đi
Suối đồi cùng rừng xanh vạn lý
Gió núi mưa tuôn xe đôi vai nặng vì tình non tình nước
Ước mơ mai về kể nhau hết chuyện xưa.
ĐK: Đêm lắng chìm vào ngàn xa cuối trời những hạt mưa rơi
Trên lối mòn còn mình tôi nhớ người ngàn phương xa vắng
Bên ánh đèn mờ nẻo khuya vắng người vẫn còn mưa tuôn
Nghe gió lạnh về mà xao xuyến lòng chan chứa tình thương
3. Người đi phố buồn nhớ thương giăng mờ
Người ơi biết rằng nơi chốn xa xưa
Có người tìm vần thơ mà ghép
Tiễn bước ai đi xông pha muôn trùng để ngày mai về đây
Nối câu duyên lành mà vui nốt ngày xanh.