
Karaoke Đưa em tìm động hoa vàng & Sáng tác Phạm Duy
Tác giả: Phạm Duy
Thể hiện: Duy Quang
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
Bài hát "Đưa em tìm động hoa vàng" của nhạc sĩ Phạm Duy là một thi phẩm âm nhạc đầy điển tích và triết lý về sự vô thường của tình yêu và kiếp người. Mượn hình ảnh gã từ quan lên non tìm động hoa vàng, tác giả khắc họa một hành trình trốn thoát khỏi cõi tục để đi tìm những ký ức xa xưa về người thương. Những kỷ niệm về người con gái với tà áo hồng đào mùa xuân hay áo da trời mùa thu hiện lên lung linh nhưng cũng đầy xót xa khi giờ đây người đã không còn yêu ta. Hình ảnh dòng sông chảy một dòng và mây đầu sông thẫm tóc người cuối sông gợi lên sự chia lìa, cách biệt ngàn trùng giữa hai thế giới thực và mộng. Nỗi đau được đẩy lên cao trào khi nhân vật chính đối diện với sự thật phũ phàng, đành chọn cách leo lên cành bưởi khóc người rưng rưng dưới bóng tà dương đoạn trường. Tác phẩm sử dụng những biểu tượng như cánh bướm hững hờ và lời thề bay theo trăng sao để diễn tả sự mong manh, tan biến của những hẹn ước thuở ban đầu. Cuối cùng, gã từ quan chọn cách ngủ say bên đồi dạ lan, buông bỏ mọi bụi trần và coi tất cả nhân duyên trên đời chỉ là mây nổi phù vân. Tiếng chim chết dưới cội hoa và giọt lệ nhỏ vào thiên thu mang đến một không gian u hoài, cổ kính, thể hiện sự bế tắc nhưng cũng rất thanh thản của một tâm hồn đa cảm. Lời ca trầm mặc, giàu tính hình tượng đã biến nỗi buồn riêng tư thành một nỗi sầu vạn cổ, khiến người nghe cảm nhận được sự nhỏ bé của con người trước định mệnh. Bài hát không chỉ là một câu chuyện tình buồn mà còn là lời tự sự về việc tìm kiếm sự an nhiên trong tâm hồn sau những thăng trầm và mất mát của đời người. Đây là một kiệt tác âm nhạc mang đậm màu sắc thoát tục, vẽ nên một bức tranh thủy mặc về tình yêu và sự giải thoát giữa thiên nhiên vĩnh cửu.
Bài hát "Đưa em tìm động hoa vàng" của nhạc sĩ Phạm Duy là một thi phẩm âm nhạc đầy điển tích và triết lý về sự vô thường của tình yêu và kiếp người. Mượn hình ảnh gã từ quan lên non tìm động hoa vàng, tác giả khắc họa một hành trình trốn thoát khỏi cõi tục để đi tìm những ký ức xa xưa về người thương. Những kỷ niệm về người con gái với tà áo hồng đào mùa xuân hay áo da trời mùa thu hiện lên lung linh nhưng cũng đầy xót xa khi giờ đây người đã không còn yêu ta. Hình ảnh dòng sông chảy một dòng và mây đầu sông thẫm tóc người cuối sông gợi lên sự chia lìa, cách biệt ngàn trùng giữa hai thế giới thực và mộng. Nỗi đau được đẩy lên cao trào khi nhân vật chính đối diện với sự thật phũ phàng, đành chọn cách leo lên cành bưởi khóc người rưng rưng dưới bóng tà dương đoạn trường. Tác phẩm sử dụng những biểu tượng như cánh bướm hững hờ và lời thề bay theo trăng sao để diễn tả sự mong manh, tan biến của những hẹn ước thuở ban đầu. Cuối cùng, gã từ quan chọn cách ngủ say bên đồi dạ lan, buông bỏ mọi bụi trần và coi tất cả nhân duyên trên đời chỉ là mây nổi phù vân. Tiếng chim chết dưới cội hoa và giọt lệ nhỏ vào thiên thu mang đến một không gian u hoài, cổ kính, thể hiện sự bế tắc nhưng cũng rất thanh thản của một tâm hồn đa cảm. Lời ca trầm mặc, giàu tính hình tượng đã biến nỗi buồn riêng tư thành một nỗi sầu vạn cổ, khiến người nghe cảm nhận được sự nhỏ bé của con người trước định mệnh. Bài hát không chỉ là một câu chuyện tình buồn mà còn là lời tự sự về việc tìm kiếm sự an nhiên trong tâm hồn sau những thăng trầm và mất mát của đời người. Đây là một kiệt tác âm nhạc mang đậm màu sắc thoát tục, vẽ nên một bức tranh thủy mặc về tình yêu và sự giải thoát giữa thiên nhiên vĩnh cửu.
LỜI BÀI HÁT
Rằng xưa có gã từ quan
Lên non tìm động hoa vàng nhớ nhau
Thôi thì thôi đừng ngại mưa mau
Đưa nhau ra tới bên cầu nước xuôi
Sông này đây chảy một dòng thôi
Mây đầu sông thẫm tóc người cuối sông.
Nhớ xưa em chưa theo chồng
Mùa Xuân may áo áo hồng đào rơi
Mùa Thu em mặc áo da trời
Sang Đông lại khoác lên người áo hoa
Rằng xưa có gã từ quan
Lên non tìm động hoa vàng nhớ nhau
Thôi thì em chẳng còn yêu tôi
Leo lên cành bưởi khóc người rưng rưng
Thôi thì thôi mộ người tà dương
Thôi thì thôi nhé đoạn trường thế thôi.
Nhớ xưa em rũ tóc thề
Nhìn trăng sao nỡ để lời thề bay
Đợi nhau tàn cuộc hoa này
Buồn như cánh bướm đồi Tây hững hờ.
Rằng xưa có gã từ quan
Lên non tìm động hoa vàng ngủ say
Thôi thì thôi để mặc mây trôi
Ôm trăng đánh giấc bên đồi dạ lan
Thôi thì thôi chỉ là phù vân
Thôi thì thôi nhé có ngần ấy thôi.
Chim ơi chết dưới cội hoa
Tiếng kêu rơi rụng giữa giang hà
Mai ta chết dưới cội đào
Khóc ta xin nhỏ lệ vào thiên thu.