
Karaoke Bài không tên số 1 & Sáng tác Vũ Thành An
Tác giả: Vũ Thành An
Thể hiện: Duy Quang
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
Bản nhạc "Bài không tên số 1" của nhạc sĩ Vũ Thành An là một trong những tuyệt phẩm mở đầu cho dòng nhạc không tên đầy ám ảnh và da diết của ông. Ca khúc mở ra một không gian đầy tâm trạng khi tác giả xin đời sống cho mượn tiếng để kéo dài cơn mê về một cuộc tình đã buông xuôi nhưng vẫn còn lưu luyến khôn nguôi. Những cảm xúc đắng cay, hận thù và đau đớn đan xen tạo nên một bức tranh tâm lý phức tạp của người đàn ông khi nhìn về quá khứ xa xăm. Hình ảnh người con gái ra đi với đôi mắt còn lệ ứa dưới làn mưa chiều khiến người nghe cảm nhận được một nỗi nhung nhớ và thương vay đầy xót xa. Điệp khúc vang lên như một lời tự sự buồn bã rằng cuộc tình ngày đó đã theo mùa xuân đi mất và tuổi xanh cũng chẳng thể trở về theo năm tháng tàn phai. Sự héo tàn của tình yêu được so sánh với dòng thời gian trôi đi không bao giờ quay lại để lại một tâm hồn bị chôn vùi trong hoài niệm. Dẫu vậy tác giả vẫn gửi gắm một ước nguyện nhỏ bé rằng nếu mai này gặp lại xin hãy để đôi môi em cười rạng rỡ như thuở ban đầu. Hình ảnh bờ mi cong và vùng tóc nhớ được nhắc đến như những mảnh ghép cuối cùng để người đàn ông có thể sống thêm một lần trẻ thơ giữa cuộc đời đầy biến động. Qua những giai điệu trầm buồn bài hát đã chạm đến những góc khuất sâu thẳm nhất của sự mất mát và niềm hy vọng mong manh trong tình yêu lứa đôi. Tác phẩm không chỉ là một lời chia tay mà còn là một tiếng thở dài đầy nghệ thuật về những gì đã qua trong đời người.
Bản nhạc "Bài không tên số 1" của nhạc sĩ Vũ Thành An là một trong những tuyệt phẩm mở đầu cho dòng nhạc không tên đầy ám ảnh và da diết của ông. Ca khúc mở ra một không gian đầy tâm trạng khi tác giả xin đời sống cho mượn tiếng để kéo dài cơn mê về một cuộc tình đã buông xuôi nhưng vẫn còn lưu luyến khôn nguôi. Những cảm xúc đắng cay, hận thù và đau đớn đan xen tạo nên một bức tranh tâm lý phức tạp của người đàn ông khi nhìn về quá khứ xa xăm. Hình ảnh người con gái ra đi với đôi mắt còn lệ ứa dưới làn mưa chiều khiến người nghe cảm nhận được một nỗi nhung nhớ và thương vay đầy xót xa. Điệp khúc vang lên như một lời tự sự buồn bã rằng cuộc tình ngày đó đã theo mùa xuân đi mất và tuổi xanh cũng chẳng thể trở về theo năm tháng tàn phai. Sự héo tàn của tình yêu được so sánh với dòng thời gian trôi đi không bao giờ quay lại để lại một tâm hồn bị chôn vùi trong hoài niệm. Dẫu vậy tác giả vẫn gửi gắm một ước nguyện nhỏ bé rằng nếu mai này gặp lại xin hãy để đôi môi em cười rạng rỡ như thuở ban đầu. Hình ảnh bờ mi cong và vùng tóc nhớ được nhắc đến như những mảnh ghép cuối cùng để người đàn ông có thể sống thêm một lần trẻ thơ giữa cuộc đời đầy biến động. Qua những giai điệu trầm buồn bài hát đã chạm đến những góc khuất sâu thẳm nhất của sự mất mát và niềm hy vọng mong manh trong tình yêu lứa đôi. Tác phẩm không chỉ là một lời chia tay mà còn là một tiếng thở dài đầy nghệ thuật về những gì đã qua trong đời người.
LỜI BÀI HÁT
1. Xin đời sống cho tôi mượn tiếng
Xin cho cơn mê thêm dài một chuyến
Cuộc tình buông xuôi còn lưu luyến
Còn đắng cay còn hận còn đau
2. Em giờ đã xa xăm rồi đó
Nơi em đi chắc vẫn còn lệ ứa ?
Chiều nay trông mưa mà nhung nhớ
Một thoáng thương vay cho đời say
ĐK: Cuộc tình ngày đó đã theo mùa xuân đó
Cuộc đời này đây đã chôn vơi ở đây
Ước cho nhiều tuổi xanh trở về đâu
Theo ngày tháng tàn tình yêu cũng héo tàn
3. Mai đời có cho tôi gặp gỡ
Xin cho đôi môi em cười rạng rỡ
Một bờ mi cong vùng tóc nhớ
Để sống thêm thêm lần trẻ thơ