

Tác giả: Trần Thiện Thanh
Thể hiện: Như Quỳnh - Thế Sơn
"Đôi Ngã Đời Ta" của nhạc sĩ Trần Thiện Thanh là một bản tình ca mang đậm hơi thở thời chiến về nỗi lòng chia cách giữa người lính chinh nhân và người thương nơi quê nhà. Dưới ánh trăng sáng trên biển sóng mênh mông, hình ảnh người trai một mình riêng bóng giữa mịt mùng gợi lên nỗi ước mong bồi hồi về một ngày đoàn tụ. Dẫu người đi đã dặn lòng phải quên đi niềm thương nỗi nhớ để toàn tâm cho nghiệp sông hồ, nhưng ánh trăng vàng tình cờ ngang qua vẫn khơi dậy bao kỷ niệm ngọt ngào thuở trước. Tình yêu đôi lứa được ví bao la như chiều vàng và nhiều như cát biển, gắn liền với những đêm hẹn hò giận hờn dưới trăng đầy mộng mơ. Nhạc sĩ đã khéo léo lồng ghép tình yêu cá nhân vào tình yêu quê hương đất nước khi nhân vật chính phải dẹp hành trang xuôi vạn lý mà chưa kịp nói câu tạ từ. Lời nhắn nhủ em ơi đừng buồn cho đôi má xinh phai hồng lột tả sự nâng niu và thấu hiểu của người chiến sĩ đối với người con gái đang đợi chờ trong thềm vắng bơ vơ. Khoảng cách xa xôi nay đã biến duyên tình thành mộng nhưng chính sự ngăn cách ấy lại làm cho ân tình thêm dài và nỗi nhớ mong thêm sâu đậm. Hy vọng về một ngày mai thanh bình khi thời gian gom đủ yêu thương để đôi tình nhân lại được nắm tay nhau về chốn cũ hiện lên thật rạng rỡ. Hình ảnh đêm khuya trăng vàng lặng lờ trôi như một lời chúc phúc thầm lặng cho đôi lứa sẽ mãi mãi thành đôi sau những ngày dài gian khổ. Toàn bộ bài hát là tiếng lòng thủy chung son sắt của những người yêu nhau trong cảnh ngộ đất nước còn chia cắt nhưng luôn giữ vững niềm tin vào tương lai. Khúc hát khép lại với giai điệu mượt mà sâu lắng để lại trong lòng người nghe một niềm cảm khái về những tình cảm cao đẹp vượt lên trên thực tại khắc nghiệt.
"Đôi Ngã Đời Ta" của nhạc sĩ Trần Thiện Thanh là một bản tình ca mang đậm hơi thở thời chiến về nỗi lòng chia cách giữa người lính chinh nhân và người thương nơi quê nhà. Dưới ánh trăng sáng trên biển sóng mênh mông, hình ảnh người trai một mình riêng bóng giữa mịt mùng gợi lên nỗi ước mong bồi hồi về một ngày đoàn tụ. Dẫu người đi đã dặn lòng phải quên đi niềm thương nỗi nhớ để toàn tâm cho nghiệp sông hồ, nhưng ánh trăng vàng tình cờ ngang qua vẫn khơi dậy bao kỷ niệm ngọt ngào thuở trước. Tình yêu đôi lứa được ví bao la như chiều vàng và nhiều như cát biển, gắn liền với những đêm hẹn hò giận hờn dưới trăng đầy mộng mơ. Nhạc sĩ đã khéo léo lồng ghép tình yêu cá nhân vào tình yêu quê hương đất nước khi nhân vật chính phải dẹp hành trang xuôi vạn lý mà chưa kịp nói câu tạ từ. Lời nhắn nhủ em ơi đừng buồn cho đôi má xinh phai hồng lột tả sự nâng niu và thấu hiểu của người chiến sĩ đối với người con gái đang đợi chờ trong thềm vắng bơ vơ. Khoảng cách xa xôi nay đã biến duyên tình thành mộng nhưng chính sự ngăn cách ấy lại làm cho ân tình thêm dài và nỗi nhớ mong thêm sâu đậm. Hy vọng về một ngày mai thanh bình khi thời gian gom đủ yêu thương để đôi tình nhân lại được nắm tay nhau về chốn cũ hiện lên thật rạng rỡ. Hình ảnh đêm khuya trăng vàng lặng lờ trôi như một lời chúc phúc thầm lặng cho đôi lứa sẽ mãi mãi thành đôi sau những ngày dài gian khổ. Toàn bộ bài hát là tiếng lòng thủy chung son sắt của những người yêu nhau trong cảnh ngộ đất nước còn chia cắt nhưng luôn giữ vững niềm tin vào tương lai. Khúc hát khép lại với giai điệu mượt mà sâu lắng để lại trong lòng người nghe một niềm cảm khái về những tình cảm cao đẹp vượt lên trên thực tại khắc nghiệt.
Một đêm trăng sáng thương về
ngập lòng đại dương nương sóng
Mình anh riêng bóng xa xôi
mịt mùng bồi hồi ước mong
Dẫu cho người ra đi năm xưa đã dặn lòng
Quên di niềm nhớ thương
quên đi lòng vấn vương
Nhưng đêm trăng vàng tình cờ xuôi
ngang qua lều vải xin nhớ thương vài giây
Ngày xa xưa đó thương thì
thật nhiều nhiều như biển cát
Nhiều hơn nước mắt những đêm
hẹn hò giận hờn dưới trăng
Dẫu cho tình đôi ta bao la như chiều vàng
Tim sông hồ trót mang
quê hương tình vấn vương
Nên đêm trăng vàng dẹp hành trang
xuôi vạn lý quên nói câu tạ từ
Ngày đó! đôi ta thường hẹn hò
Mà nay trăng bâng khuâng thềm vắng
Em ơi! anh muốn rằng dù thương thương nhớ nhớ
bàng hoàng nghìn đêm mơ chợt biết lòng bơ vơ
Đang tải bình luận...
Ðừng buồn! đừng buồn cho đôi má xinh phai hồng
Một lần xa cách duyên tình
thành mộng vào đêm trăng sáng /
Gần nhau thu ngắn cho ân
tình dài dài thêm nhớ mong
Hãy cho thời gian gom yêu thương lên thật đầy
hôm nao mình nắm tay khi anh về chốn đây
Ðêm khuya trăng vàng lặng lờ trôi
như thầm nói ta với ta thành đôi


Mạnh Quỳnh, Như Quỳnh, Mạnh Quỳnh - Như Quỳnh
"Giờ Tý Canh Ba" là một sáng tác mang âm hưởng dân ca hóm hỉnh và đầy hạnh phúc của nhạc sĩ Song Ngọc về hành trình tình yêu gia đình. Bài hát mở đầu bằng những kỷ niệm thuở ban đầu đầy xao xuyến khi đôi lứa mới quen nhau với những đêm thao thức chong đèn vì nỗi nhớ nhung. Hình ảnh phút hẹn hò dưới gốc mai già giữa đêm sao trời lung linh dẫn lối cho một cuộc hôn nhân viên mãn với hoa cưới áo hồng và đêm động phòng mặn nồng. Theo thời gian niềm vui nhân lên khi lần lượt thằng cu Tí rồi cô công chúa nhỏ chào đời khiến mái ấm luôn rộn ràng tiếng cười trẻ thơ lao nhao. Dù chỉ mới mười năm trôi qua mà đầu tóc anh đã bạc và dáng hình em gầy như cọng rơm vì lo toan sớm hôm cho chồng con nhưng hạnh phúc vẫn luôn triền miên. Tác giả khéo léo khắc họa sự thay đổi của cuộc sống từ những mộng mơ lứa đôi sang trách nhiệm gia đình cao cả nhưng vẫn đong đầy phúc đức. Điểm nhấn xúc động là cảnh nửa đêm anh thức giấc thấy em nằm thao thức thương chồng phải vắng nhà đi làm đêm vất vả giữa giờ tý canh ba lạnh lẽo. Những giai điệu mộc mạc kết hợp cùng lời ca giản dị đã vẽ nên một bức tranh chân thực về tình nghĩa phu thê gắn bó sắt son qua mọi gian nan. Bài hát không chỉ là lời tự sự về thời gian mà còn tôn vinh sự hy sinh thầm lặng của người vợ và tình yêu trách nhiệm của người chồng. "Giờ Tý Canh Ba" thực sự là một bài ca đẹp về hạnh phúc bình dị nơi những mái tranh nghèo nhưng tràn ngập sự thấu hiểu và sẻ chia.
