

Tác giả: Trịnh Lâm Ngân; Thơ: Nguyễn Bính
Thể hiện: Như Quỳnh
"Hồn trinh nữ" là một tác phẩm nổi bật của tác giả Trịnh Lâm Ngân, được phổ nhạc từ bài thơ của Nguyễn Bính, và được thể hiện đầy cảm xúc qua giọng hát của ca sĩ Như Quỳnh. Bài hát mở đầu bằng những hình ảnh tĩnh lặng và buồn bã của một buổi chiều hiu quạnh, nơi mà nỗi đau và sự mất mát hiện hữu qua từng câu chữ. Ca từ gợi lên hình ảnh của một người con gái trinh nữ đã ra đi, để lại nỗi thương tiếc cho gia đình và những người yêu thương. Những chiếc quan tài trắng và bông hoa lạnh lẽo tượng trưng cho sự chia ly vĩnh viễn, khắc họa rõ nét nỗi buồn thấm thía của người mẹ già và những đứa em thơ. Đặc biệt, bài hát còn thể hiện một tình yêu không trọn vẹn, với hình ảnh chàng trai lặng lẽ trong đêm dài, mang theo nỗi xao xuyến và tiếc nuối cho một mối tình đã mất. Thông điệp của bài hát không chỉ dừng lại ở nỗi đau mất mát mà còn là sự trân trọng những kỷ niệm đẹp đẽ, những giấc mơ chưa thành hiện thực. "Hồn trinh nữ" mang đến cho người nghe một cảm giác sâu lắng, đầy trăn trở về cuộc đời, tình yêu và sự mong manh của kiếp người.
"Hồn trinh nữ" là một tác phẩm nổi bật của tác giả Trịnh Lâm Ngân, được phổ nhạc từ bài thơ của Nguyễn Bính, và được thể hiện đầy cảm xúc qua giọng hát của ca sĩ Như Quỳnh. Bài hát mở đầu bằng những hình ảnh tĩnh lặng và buồn bã của một buổi chiều hiu quạnh, nơi mà nỗi đau và sự mất mát hiện hữu qua từng câu chữ. Ca từ gợi lên hình ảnh của một người con gái trinh nữ đã ra đi, để lại nỗi thương tiếc cho gia đình và những người yêu thương. Những chiếc quan tài trắng và bông hoa lạnh lẽo tượng trưng cho sự chia ly vĩnh viễn, khắc họa rõ nét nỗi buồn thấm thía của người mẹ già và những đứa em thơ. Đặc biệt, bài hát còn thể hiện một tình yêu không trọn vẹn, với hình ảnh chàng trai lặng lẽ trong đêm dài, mang theo nỗi xao xuyến và tiếc nuối cho một mối tình đã mất. Thông điệp của bài hát không chỉ dừng lại ở nỗi đau mất mát mà còn là sự trân trọng những kỷ niệm đẹp đẽ, những giấc mơ chưa thành hiện thực. "Hồn trinh nữ" mang đến cho người nghe một cảm giác sâu lắng, đầy trăn trở về cuộc đời, tình yêu và sự mong manh của kiếp người.
1. Chiều về chầm chậm trong hiu quạnh
Trên cành bao tơ liễu kéo nhau chảy xuống hồ
Mây xám bay bay làm tôi thấy
Quanh tôi và tất cả một trời chít khăn sô.
Sáng nay vô số lá vàng rơi
Người trinh nữ ấy đã chết rồi
Có một chiếc xe màu trắng đục
Hai con ngựa trắng xếp thành hàng đôi.
2. Mang theo một chiếc quan tài trắng
Với những bông hoa trắng lạnh người
Theo bước những người khăn áo trắng
Khóc hồn trinh trắng thương mãi không thôi.
Chắc hôm qua lúc xế hoàng hôn
Nàng còn say giấc mơ hoa bên gối mềm
Giấc mơ ướp một trời xuân nồng
Một trời xuân sắc đến tận tàn canh.
ĐK:
Sáng nay nàng đã lặng im
Nàng đã lặng im máu ngừng trôi trong lòng tim
Sáng nay người mẹ già kia
Đang tải bình luận...
Đau thương biết bao năm rồi
Tuổi đã xế chiều mẹ còn đâu nữa nước mắt
Thương bầy em thơ
Trên những môi son từ đây chẳng được gọi chị ơi.
3. Một người lạnh lùng trong đêm dài
Đi mặc cho mưa gió ướt vai lạnh buốt hồn
Trong bóng đêm đen chàng xao xuyến
Như say dạ thấy mềm chàng vờn tay níu hư không.
Chắc đây trong số những người quen
Đã bao nhiêu năm tháng ấp ôm một mối tình
Cách nay ít lâu người láng giềng
Nghe đâu chàng toan tính đến chuyện hợp hôn.
* Nhưng hồn nàng tựa con thuyền bé
Đã đắm nghìn thu ở suối vàng.



