

Tác giả: Đông Thiên Đức
Thể hiện: The Men
“Có Thương Thêm Ai Được Đâu” của Đông Thiên Đức là một bản nhạc hiện đại nhuốm màu tự sự buồn sâu, kể câu chuyện của một tình yêu lặng thầm và dang dở, nơi nhân vật trữ tình chấp nhận đứng bên lề hạnh phúc của người mình yêu, mang trong lòng nỗi cô đơn, chờ đợi và cam chịu, ca từ giàu hình ảnh ẩn dụ như mưa, sân ga, giấy – hoa khắc họa cảm giác yêu đến tận cùng nhưng không thể nắm giữ, để rồi bài hát chạm vào nỗi đau rất thật rằng khi đã yêu quá sâu, trái tim chẳng còn chỗ để thương thêm bất kỳ ai khác nữa.
“Có Thương Thêm Ai Được Đâu” của Đông Thiên Đức là một bản nhạc hiện đại nhuốm màu tự sự buồn sâu, kể câu chuyện của một tình yêu lặng thầm và dang dở, nơi nhân vật trữ tình chấp nhận đứng bên lề hạnh phúc của người mình yêu, mang trong lòng nỗi cô đơn, chờ đợi và cam chịu, ca từ giàu hình ảnh ẩn dụ như mưa, sân ga, giấy – hoa khắc họa cảm giác yêu đến tận cùng nhưng không thể nắm giữ, để rồi bài hát chạm vào nỗi đau rất thật rằng khi đã yêu quá sâu, trái tim chẳng còn chỗ để thương thêm bất kỳ ai khác nữa.
Người là hoa ta là giấy, thanh xuân tựa làn mây
Ai lấy mực vẩy vào đây, lỡ lem hết tháng ngày
Phận đặt đâu duyên ngồi đấy, thuyền nơi ấy bến nơi này
Sao đêm đêm lén sang khi vạn vật ngủ say
Người bên lỡ, ghép nỗi nhớ xé trong từng bài thơ
Ta bên bồi, nghĩ ngu ngơ hạnh phúc là đợi chờ
Chờ khi mưa xa mùa đông, hạ và nắng chẳng xuôi dòng
Cô đơn cũng bỏ ta đi mất rồi
Hỏi cơn mưa … loay hoay trên mái hiên sân ga
Có từng nhìn thấy ai trắng đêm đun nước pha trà?
Hỏi tháng sáu bao nhiêu đêm có … mưa ngang qua?
Đêm nào buồn nhất để tôi sang … tôi tìm người ta
Người ta nói mắt không thấy khắc tim không đau
Ngày em cưới tôi bước sang thế giới không màu
Sợ tôi ngã nên cô đơn thức chung canh thâu
Vì yêu em nên có thương thêm ai được đâu
Đang tải bình luận...



