
Karaoke Áo lụa Hà Đông & Sáng tác Ngô Thụy Miên
Tác giả: Ngô Thụy Miên
Thể hiện: Vũ Khanh
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
Áo lụa Hà Đông của Ngô Thụy Miên là một bản tình ca giàu chất thơ và hoài niệm, nơi tình yêu được gợi lên không qua lời thổ lộ trực tiếp mà qua một hình ảnh rất mỏng manh và ám ảnh: màu áo lụa Hà Đông; chỉ một khoảnh khắc em đi giữa nắng Sài Gòn cũng đủ làm dịu mát không gian và đánh thức cả một miền ký ức, khiến tình yêu hiện lên vừa rất gần vừa rất xa; ca từ mang nhịp điệu chậm, nhẹ, như dòng suy tưởng miên man của người ở lại, trong đó sự xuất hiện rồi biến mất của “em” hòa cùng những đổi thay rất tự nhiên của trời mưa, trời nắng, nhưng lại để lại khoảng trống day dứt vì không một lời từ biệt; hình ảnh mùa thu tóc ngắn, linh hồn vội vã vẽ chân dung hay tiếng thở buồn vọng lại tạo nên một không gian nội tâm sâu lắng, nơi tình yêu không ồn ào mà bền bỉ tồn tại trong ký ức; bài hát mang vẻ đẹp tinh tế, sang trọng và rất buồn, phù hợp với những ai từng yêu bằng sự lặng thầm, trân trọng những khoảnh khắc thoáng qua nhưng đủ theo mình suốt một đời.
Áo lụa Hà Đông của Ngô Thụy Miên là một bản tình ca giàu chất thơ và hoài niệm, nơi tình yêu được gợi lên không qua lời thổ lộ trực tiếp mà qua một hình ảnh rất mỏng manh và ám ảnh: màu áo lụa Hà Đông; chỉ một khoảnh khắc em đi giữa nắng Sài Gòn cũng đủ làm dịu mát không gian và đánh thức cả một miền ký ức, khiến tình yêu hiện lên vừa rất gần vừa rất xa; ca từ mang nhịp điệu chậm, nhẹ, như dòng suy tưởng miên man của người ở lại, trong đó sự xuất hiện rồi biến mất của “em” hòa cùng những đổi thay rất tự nhiên của trời mưa, trời nắng, nhưng lại để lại khoảng trống day dứt vì không một lời từ biệt; hình ảnh mùa thu tóc ngắn, linh hồn vội vã vẽ chân dung hay tiếng thở buồn vọng lại tạo nên một không gian nội tâm sâu lắng, nơi tình yêu không ồn ào mà bền bỉ tồn tại trong ký ức; bài hát mang vẻ đẹp tinh tế, sang trọng và rất buồn, phù hợp với những ai từng yêu bằng sự lặng thầm, trân trọng những khoảnh khắc thoáng qua nhưng đủ theo mình suốt một đời.
LỜI BÀI HÁT
1. Nắng Sài Gòn anh đi mà chợt mát
Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông
Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
ĐK:
Anh vẫn nhớ em ngồi đây tóc ngắn
Mà mùa Thu dài lắm ở chung quanh
Linh hồn anh vội vã vẽ chân dung
Bay vội vã vào trong hồn mở cửa
Em chợt đến, chợt đi, anh vẫn biết
Trời chợt mưa, chợt nắng chẳng gì đâu
Nhưng sao đi mà không bảo gì nhau?
Để anh gọi tiếng thở buồn vọng lại
2. Em ở đâu, hỡi mùa Thu tóc ngắn?
Giữ hộ anh màu áo lụa Hà Đông
Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
Anh vẫn yêu màu áo ấy em ơi