
Karaoke Anh tiền tuyến em hậu phương & Sáng tác Minh Kỳ
Tác giả: Minh Kỳ
Thể hiện: Như Quỳnh
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
Anh Tiền Tuyến Em Hậu Phương là một ca khúc nhạc lính nổi tiếng của nhạc sĩ Minh Kỳ, thể hiện sự đồng lòng, thủy chung và niềm hy vọng mãnh liệt của đôi lứa yêu nhau trong hoàn cảnh đất nước chia cắt, chiến tranh. Bài hát mở đầu bằng sự chấp nhận khoảng cách địa lý (Chúng ta cách xa rồi) nhưng khẳng định tình yêu không hề phai nhạt (tình đâu có chia phôi), chỉ có thể gặp nhau trong mộng thôi. Dù cách xa, người lính nơi tiền tuyến và người yêu nơi hậu phương vẫn chia sẻ cùng một bầu trời: Những đêm phố lên đèn, tuyến đầu anh đón trăng lên. Tình yêu của họ được nâng lên tầm cao cả, hùng vĩ hơn cả núi non kia. Điệp khúc là sự hòa quyện giữa thực tại và mơ ước. Người ở hậu phương (em) mơ thấy ngày trở về rộn ràng, kết se duyên thắm. Ngược lại, người ở tiền tuyến (anh) nghe tiếng súng vang rền lại ngỡ đó là tiếng pháo mừng xuân, mừng duyên tơ hồng nên vợ chồng. Mơ ước lớn nhất không chỉ là hạnh phúc cá nhân mà còn là hòa bình chung của đất nước: Ước mong nước non mình, hết ngày chinh chiến điêu linh. Bài hát kết thúc bằng hình ảnh tương lai tươi đẹp, khi chiến tranh kết thúc, hai người sẽ được bên nhau trọn đời, ngắm nhìn nhau, yêu thương nhau như ngày đầu mãi yêu như ngày cưới, và gọi nhau bằng tiếng thân thương: Hai đứa kêu nhau: Mình ơi.
Anh Tiền Tuyến Em Hậu Phương là một ca khúc nhạc lính nổi tiếng của nhạc sĩ Minh Kỳ, thể hiện sự đồng lòng, thủy chung và niềm hy vọng mãnh liệt của đôi lứa yêu nhau trong hoàn cảnh đất nước chia cắt, chiến tranh. Bài hát mở đầu bằng sự chấp nhận khoảng cách địa lý (Chúng ta cách xa rồi) nhưng khẳng định tình yêu không hề phai nhạt (tình đâu có chia phôi), chỉ có thể gặp nhau trong mộng thôi. Dù cách xa, người lính nơi tiền tuyến và người yêu nơi hậu phương vẫn chia sẻ cùng một bầu trời: Những đêm phố lên đèn, tuyến đầu anh đón trăng lên. Tình yêu của họ được nâng lên tầm cao cả, hùng vĩ hơn cả núi non kia. Điệp khúc là sự hòa quyện giữa thực tại và mơ ước. Người ở hậu phương (em) mơ thấy ngày trở về rộn ràng, kết se duyên thắm. Ngược lại, người ở tiền tuyến (anh) nghe tiếng súng vang rền lại ngỡ đó là tiếng pháo mừng xuân, mừng duyên tơ hồng nên vợ chồng. Mơ ước lớn nhất không chỉ là hạnh phúc cá nhân mà còn là hòa bình chung của đất nước: Ước mong nước non mình, hết ngày chinh chiến điêu linh. Bài hát kết thúc bằng hình ảnh tương lai tươi đẹp, khi chiến tranh kết thúc, hai người sẽ được bên nhau trọn đời, ngắm nhìn nhau, yêu thương nhau như ngày đầu mãi yêu như ngày cưới, và gọi nhau bằng tiếng thân thương: Hai đứa kêu nhau: Mình ơi.
LỜI BÀI HÁT
1. Em hậu phương còn anh nơi tiền tuyến
Chúng ta cách xa rồi, nhưng tình đâu có chia phôi
Mình gọi tên nhau, nhớ nhau trong mộng thôi
Tha thiết yêu nhau mà vui
Em hậu phương còn anh nơi tiền tuyến
Những đêm phố lên đèn, tuyến đầu anh đón trăng lên
Tình mình cao hơn núi non kia hùng vĩ
nên vẫn vui câu biệt ly.
ĐK:
Anh ơi em mơ thấy anh về bao rộn ràng
Đôi tim hân hoan kết se duyên thắm nồng nàn
Hòa theo cung đàn có lời ca nhịp nhàng
Vạn niềm yêu chứa chan
Em ơi biên cương súng vang rền anh ngỡ rằng
Quê hương thân yêu đón xuân về pháo rượu nồng
Mừng duyên tơ hồng, chúng mình nên vợ chồng
Là ngày anh ước mong.
2. Em hậu phương còn anh nơi tiền tuyến
Ước mong nước non mình, hết ngày chinh chiến điêu linh
Mộng đẹp yên vui với câu ta thường nói
Thương mến nhau không hề vơi.
Mai này đây người em thơ nhỏ bé
Có anh vuốt vai gầy, ngắm làn môi thắm thơ ngây
Trọn đời chung đôi, mãi yêu như ngày cưới
Hai đứa kêu nhau: Mình ơi.