

“Đà Lạt Xa Nhau” của Anh Bằng là một bản tình ca nhạc xưa thấm đẫm nỗi buồn ly hương và chia biệt, nơi Đà Lạt hiện lên như miền ký ức không thể quên với sương trắng mặt hồ, thác Cam Ly, lá vàng rơi và những buổi hẹn hò mộng mơ đã lùi xa theo năm tháng, ca từ chậm rãi mà day dứt kể về sự xa cách không chỉ của đôi lứa mà còn là nỗi mất mát quê hương, khi cái lạnh cao nguyên hòa vào nỗi cô quạnh của người đi kẻ ở, để rồi từ những hình ảnh quen thuộc ấy, bài hát gửi gắm một giá trị tinh thần sâu sắc về nỗi nhớ, sự thủy chung và nỗi đau âm thầm của những mối tình, những miền đất đẹp đến nao lòng nhưng đành phải mất nhau suốt cả một đời.
“Đà Lạt Xa Nhau” của Anh Bằng là một bản tình ca nhạc xưa thấm đẫm nỗi buồn ly hương và chia biệt, nơi Đà Lạt hiện lên như miền ký ức không thể quên với sương trắng mặt hồ, thác Cam Ly, lá vàng rơi và những buổi hẹn hò mộng mơ đã lùi xa theo năm tháng, ca từ chậm rãi mà day dứt kể về sự xa cách không chỉ của đôi lứa mà còn là nỗi mất mát quê hương, khi cái lạnh cao nguyên hòa vào nỗi cô quạnh của người đi kẻ ở, để rồi từ những hình ảnh quen thuộc ấy, bài hát gửi gắm một giá trị tinh thần sâu sắc về nỗi nhớ, sự thủy chung và nỗi đau âm thầm của những mối tình, những miền đất đẹp đến nao lòng nhưng đành phải mất nhau suốt cả một đời.
Làm sao anh nỡ quên Ðà Lạt thơ
Quên những đêm sương đổ trắng mặt hồ
Quên người em gái ngày xưa
Quên đường suối dốc mộng mơ
Những khi chiều vắng hẹn hò.
Giờ xa nhau quá hỡi Ðà Lạt ơi!
Tôi nhớ Cam Ly ở cuối chân trời
Bao lần nghe lá vàng rơi
Bao mùa thu chết tả tơi
Lẽ gì mất nhau suốt đời.
Từ ngày ra đi anh nghe lạnh giá gần kề
Em nghe quạnh vắng tứ bề má hồng rét mướt não nề
Ðà lạt ơi! Thác Pren còn ai đến không
Ái ân còn ai đôi bóng ai nhớ rừng không.
Làm sao anh biết nỗi buồn ở đây
Xa cách quê hương đã mấy ngàn ngày
Cung sầu đổ xuống bàn tay
Có người trông ngóng từng giây
Có người trắng đêm thở dài.
Đang tải bình luận...


Mạnh Quỳnh, Như Quỳnh, Mạnh Quỳnh - Như Quỳnh
"Giờ Tý Canh Ba" là một sáng tác mang âm hưởng dân ca hóm hỉnh và đầy hạnh phúc của nhạc sĩ Song Ngọc về hành trình tình yêu gia đình. Bài hát mở đầu bằng những kỷ niệm thuở ban đầu đầy xao xuyến khi đôi lứa mới quen nhau với những đêm thao thức chong đèn vì nỗi nhớ nhung. Hình ảnh phút hẹn hò dưới gốc mai già giữa đêm sao trời lung linh dẫn lối cho một cuộc hôn nhân viên mãn với hoa cưới áo hồng và đêm động phòng mặn nồng. Theo thời gian niềm vui nhân lên khi lần lượt thằng cu Tí rồi cô công chúa nhỏ chào đời khiến mái ấm luôn rộn ràng tiếng cười trẻ thơ lao nhao. Dù chỉ mới mười năm trôi qua mà đầu tóc anh đã bạc và dáng hình em gầy như cọng rơm vì lo toan sớm hôm cho chồng con nhưng hạnh phúc vẫn luôn triền miên. Tác giả khéo léo khắc họa sự thay đổi của cuộc sống từ những mộng mơ lứa đôi sang trách nhiệm gia đình cao cả nhưng vẫn đong đầy phúc đức. Điểm nhấn xúc động là cảnh nửa đêm anh thức giấc thấy em nằm thao thức thương chồng phải vắng nhà đi làm đêm vất vả giữa giờ tý canh ba lạnh lẽo. Những giai điệu mộc mạc kết hợp cùng lời ca giản dị đã vẽ nên một bức tranh chân thực về tình nghĩa phu thê gắn bó sắt son qua mọi gian nan. Bài hát không chỉ là lời tự sự về thời gian mà còn tôn vinh sự hy sinh thầm lặng của người vợ và tình yêu trách nhiệm của người chồng. "Giờ Tý Canh Ba" thực sự là một bài ca đẹp về hạnh phúc bình dị nơi những mái tranh nghèo nhưng tràn ngập sự thấu hiểu và sẻ chia.
