
Karaoke Vòng Tay Lỡ Làng & Sáng tác Ngọc Sơn (trẻ)
Tác giả: Ngọc Sơn (trẻ)
Thể hiện: Vũ Tuấn Khang
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
Bài hát "Vòng Tay Lỡ Làng" của nhạc sĩ Ngọc Sơn là một bản trữ tình đầy hoài niệm về những giấc mơ tình ái ngọt ngào nhưng kết thúc trong sự chia ly và tiếc nuối. Ca từ mở đầu bằng những kỷ niệm đẹp khi đôi lứa cùng dệt mộng về một cuộc đời chung lối nơi tình yêu đầu lên ngôi như hoa bướm giữa mùa xuân rực rỡ. Hình ảnh rượu nồng rót lên màu mắt và những vòng tay dìu đưa nhau tới bến bờ thần tiên đã khắc họa một giai đoạn yêu đương nồng cháy và tràn đầy hy vọng. Tác giả từng mơ về một thiên đường xanh yên bình không có phong ba bão táp hay sự lọc lừa gian trá để người mãi trọn niềm thủy chung son sắt. Tuy nhiên thực tế nghiệt ngã đã khiến những giấc mơ hiền lành ấy bỗng chốc tan biến thành mảnh đời dở dang khi cơn mưa gió cuộc đời bất ngờ ập đến chia cách đôi người. Sự mong mỏi về một tình yêu vĩnh cửu giờ đây chỉ còn là những mảnh ngọc ngà bị sóng biển vùi lấp cùng nỗi đau về sự mong manh của kiếp người. Khi gặp lại nhau nhân vật chính chua xót nhận ra màu mắt đã tàn úa và mái đầu xưa đã bạc trắng theo thời gian khiến mọi sự tìm kiếm trở nên muộn màng. Vòng tay lỡ làng giờ đây chỉ còn là dư âm của một thời dĩ vãng khi những tiếc nhớ cũng chẳng thể bù đắp được những khoảng trống đã mất đi. Giai điệu da diết kết hợp cùng lời ca giàu tính tự sự đã chạm đến nỗi lòng của những ai từng đi qua những cuộc tình tan vỡ đầy xót xa. Toàn bộ tác phẩm là một lời tổng kết buồn về sự hữu hạn của hạnh phúc và sức tàn phá khốc liệt của thời gian đối với những lời thề hẹn cũ. Đây là một bài hát tiêu biểu cho dòng nhạc trữ tình với những cung bậc cảm xúc chân thực và gần gũi với tâm trạng chung của những người yêu hoài cổ.
Bài hát "Vòng Tay Lỡ Làng" của nhạc sĩ Ngọc Sơn là một bản trữ tình đầy hoài niệm về những giấc mơ tình ái ngọt ngào nhưng kết thúc trong sự chia ly và tiếc nuối. Ca từ mở đầu bằng những kỷ niệm đẹp khi đôi lứa cùng dệt mộng về một cuộc đời chung lối nơi tình yêu đầu lên ngôi như hoa bướm giữa mùa xuân rực rỡ. Hình ảnh rượu nồng rót lên màu mắt và những vòng tay dìu đưa nhau tới bến bờ thần tiên đã khắc họa một giai đoạn yêu đương nồng cháy và tràn đầy hy vọng. Tác giả từng mơ về một thiên đường xanh yên bình không có phong ba bão táp hay sự lọc lừa gian trá để người mãi trọn niềm thủy chung son sắt. Tuy nhiên thực tế nghiệt ngã đã khiến những giấc mơ hiền lành ấy bỗng chốc tan biến thành mảnh đời dở dang khi cơn mưa gió cuộc đời bất ngờ ập đến chia cách đôi người. Sự mong mỏi về một tình yêu vĩnh cửu giờ đây chỉ còn là những mảnh ngọc ngà bị sóng biển vùi lấp cùng nỗi đau về sự mong manh của kiếp người. Khi gặp lại nhau nhân vật chính chua xót nhận ra màu mắt đã tàn úa và mái đầu xưa đã bạc trắng theo thời gian khiến mọi sự tìm kiếm trở nên muộn màng. Vòng tay lỡ làng giờ đây chỉ còn là dư âm của một thời dĩ vãng khi những tiếc nhớ cũng chẳng thể bù đắp được những khoảng trống đã mất đi. Giai điệu da diết kết hợp cùng lời ca giàu tính tự sự đã chạm đến nỗi lòng của những ai từng đi qua những cuộc tình tan vỡ đầy xót xa. Toàn bộ tác phẩm là một lời tổng kết buồn về sự hữu hạn của hạnh phúc và sức tàn phá khốc liệt của thời gian đối với những lời thề hẹn cũ. Đây là một bài hát tiêu biểu cho dòng nhạc trữ tình với những cung bậc cảm xúc chân thực và gần gũi với tâm trạng chung của những người yêu hoài cổ.
LỜI BÀI HÁT
1. Khi xưa yêu người tôi đã từng dệt mơ ước đôi đứa chung cuộc đời
Tình đầu lên ngôi như hoa bướm giữa mùa xuân đắm say một trời hương
Rượu nồng từ đôi tim đã rót lên màu mắt
Để môi biết ngọt ngào biết rượu êm thế nào
Vòng tay ái tình dìu đưa nhau tới những bến bờ thần tiên
ĐK: Vâng, tôi đã ước mơ những giấc mơ hiền lành
Về một thiên đường xanh nơi không có phong ba
Không lọc lừa gian trá người trọn niềm thuỷ chung
Nhưng, tôi có biết đâu những giấc mơ ngọt ngào
Bao nhiêu cũng là mơ để tình yêu vừa say đắm
Bỗng dưng tan biến thành mảnh đời dở dang
2. Xưa tôi yêu người đâu biết rồi đời mưa gió chia cách nhau nghìn trùng
Ngọc ngà tàn theo muôn con sóng vỗ biển xanh lấp chôn tình mỏng manh
Người về tìm chi khi màu mắt đã tàn úa
Màu môi đã nhạt rồi mái đầu xưa đã bạc
Vòng tay lỡ làng tình xưa có tiếc nhớ cũng còn gì đâu