

Tác giả: Thanh Khang, Ngân Giang
Thể hiện: Mạnh Hùng
Bài hát "Tưởng Anh Quên" là một sáng tác đầy hoài niệm của hai nhạc sĩ Thanh Khang và Ngân Giang mang đậm nỗi lòng của những người con thời loạn. Qua lời nhắc nhở nhẹ nhàng về những kỷ niệm cũ từ mái trường xưa đến những chiều mưa đổ ca khúc hiện lên như một cuốn nhật ký đầy những vết xước của thời gian. Tác giả khéo léo lồng ghép nỗi đau riêng của tình yêu đôi lứa với nỗi đau chung của dân tộc khi đất nước vẫn còn chia cắt bởi chiến tranh. Hình ảnh người em gái nhỏ nay đã có vị hôn phu hay người bạn thân vĩnh viễn ra đi tạo nên một không gian âm nhạc đẫm lệ và tiếc nuối. Những chi tiết đời thường như khói thuốc bên ly cà phê đen hay tiếng đàn đêm trăng cũ càng làm tăng thêm sự cô độc của nhân vật tôi trong tuổi ba mươi đầy biến động. Lời ca còn là tiếng gọi tha thiết hướng về quê hương với mong ước cháy bỏng về một ngày bình yên để nụ cười trở lại trên môi người dân Việt. Bản nhạc kết thúc bằng khát vọng đoàn viên khi anh em lại được hát ca rong chơi ngoài đường và quên đi những gian lao nhọc nhằn. "Tưởng Anh Quên" không chỉ là lời tâm tình của cá nhân mà còn là tiếng lòng của một thế hệ luôn trăn trở về nghĩa yêu đương và vận mệnh nước non. Sự kết hợp giữa giai điệu Bolero trữ tình và ca từ giàu tính tự sự đã giúp tác phẩm sống mãi trong lòng những khán giả yêu mến dòng nhạc vàng. Đây là một minh chứng cho sức sống mãnh liệt của âm nhạc truyền thống trong việc phản ánh tâm tư và khát vọng hòa bình chân chính.
Bài hát "Tưởng Anh Quên" là một sáng tác đầy hoài niệm của hai nhạc sĩ Thanh Khang và Ngân Giang mang đậm nỗi lòng của những người con thời loạn. Qua lời nhắc nhở nhẹ nhàng về những kỷ niệm cũ từ mái trường xưa đến những chiều mưa đổ ca khúc hiện lên như một cuốn nhật ký đầy những vết xước của thời gian. Tác giả khéo léo lồng ghép nỗi đau riêng của tình yêu đôi lứa với nỗi đau chung của dân tộc khi đất nước vẫn còn chia cắt bởi chiến tranh. Hình ảnh người em gái nhỏ nay đã có vị hôn phu hay người bạn thân vĩnh viễn ra đi tạo nên một không gian âm nhạc đẫm lệ và tiếc nuối. Những chi tiết đời thường như khói thuốc bên ly cà phê đen hay tiếng đàn đêm trăng cũ càng làm tăng thêm sự cô độc của nhân vật tôi trong tuổi ba mươi đầy biến động. Lời ca còn là tiếng gọi tha thiết hướng về quê hương với mong ước cháy bỏng về một ngày bình yên để nụ cười trở lại trên môi người dân Việt. Bản nhạc kết thúc bằng khát vọng đoàn viên khi anh em lại được hát ca rong chơi ngoài đường và quên đi những gian lao nhọc nhằn. "Tưởng Anh Quên" không chỉ là lời tâm tình của cá nhân mà còn là tiếng lòng của một thế hệ luôn trăn trở về nghĩa yêu đương và vận mệnh nước non. Sự kết hợp giữa giai điệu Bolero trữ tình và ca từ giàu tính tự sự đã giúp tác phẩm sống mãi trong lòng những khán giả yêu mến dòng nhạc vàng. Đây là một minh chứng cho sức sống mãnh liệt của âm nhạc truyền thống trong việc phản ánh tâm tư và khát vọng hòa bình chân chính.
Tưởng anh quên, nên tôi nhắc ngày mai cuối tuần
Tôi theo tàu về thăm quê cũ, anh có nhắn gửi gì không anh
Tưởng anh quên, nên tôi nhắc kỷ niệm ngày xưa
Ta chung trường đi sớm về trưa, nấp bên hè đợi tạnh cơn mưa
Tưởng anh quên, quên con đường mòn đưa chân anh
Nuôi chí lớn đi xây nghiệp đời, mỉa mai thay đời không vui không đẹp như ý
Tưởng anh quên, quên rằng mình là người Việt Nam
Nhiều năm qua giao tranh tiếp nối, nước non này lệ nào cho nguôi
Tưởng anh quên, nên tôi nhắc người em gái nhỏ
Xưa hay nũng nịu bên anh đó, nay đã có một vị hôn phu
Tưởng anh quên, nên tôi nhắc giờ là mùa thu
Mưa bay nhiều nên lá vàng rơi, có hay tâm sự người đêm thu Em
Tưởng anh quên, quên tên người bạn thân năm xưa
Nay vĩnh viễn đi qua đời người, bỏ anh em tìm yên vui nơi vùng đất mới
Đang tải bình luận...
Bài tôi ca đêm thân ái đó, đến bây giờ chỉ còn dư âm
Thuở xa xưa tôi hay thích dạo chơi phố chiều
Hay nghe nhạc buồn khi đêm xuống, bên khói thuốc với cà phê đen
Cũng năm xưa tôi ôm mối tình đầu chẳng nguôi
Nhưng sao người lại lỡ phụ tôi, để ân tình ngậm ngùi thiên thu
Nghĩa yêu đương có ai ngờ được nông hay sâu
Ai biết trước ai đo lòng người, hỡi em yêu quả tim tôi nay thành trái đá
Lỡ mai đây trên đường đời mình gặp lại nhau
Thì em ơi quên đi dĩ vãng, xót xa gì cũng đã xa nhau
Tưởng anh quên, nên tôi nhắc lại đêm giã từ
Anh u sầu lặng yên không nói, như nuối tiếc nửa vầng trăng khuya
Tuổi ba mươi đôi khi ngỡ mình là trẻ thơ
Bao đêm nằm nhung nhớ vẩn vơ, đến bây giờ mộng là mơ thôi
Hỡi anh em cớ sao chẳng về vui bên nhau,
Ta sẽ hát rong chơi ngoài đường để quên đi những gian lao quên giọt nước mắt
Hỡi quê hương bao giờ được một ngày bình yên
Để đôi môi bao năm héo hắt sẽ vui lại tình người đêm xuân.



