

Tác giả: Không xác định
Thể hiện: Danh Tuấn Trung
“Tự thân mình đi (Trên đời này ai thực sự quan tâm đến tôi)” là một ca khúc mang tinh thần tự sự – nghị lực rất rõ nét, kể về hành trình một con người phải tự đứng dậy giữa cuộc đời nhiều bão giông, nơi không có ai dang tay đỡ nâng ngoài chính bản thân mình, ca từ mạnh mẽ sử dụng những hình ảnh ẩn dụ quen thuộc như cá ngược dòng, cá chép hóa rồng hay cầu vồng sau mưa để khẳng định rằng chỉ khi dám bền bỉ vượt qua gian nan, con người mới có thể trưởng thành và chạm tới thành công, từ đó bài hát truyền tải giá trị tinh thần tích cực và thực tế rằng đời có thể chê bai, thử thách có thể vùi dập, nhưng chỉ cần giữ vững niềm tin, hiên ngang bước tiếp và không gục ngã trước lời đời, mỗi người đều có thể tự vẽ nên con đường và màu sắc riêng cho cuộc sống của mình.
“Tự thân mình đi (Trên đời này ai thực sự quan tâm đến tôi)” là một ca khúc mang tinh thần tự sự – nghị lực rất rõ nét, kể về hành trình một con người phải tự đứng dậy giữa cuộc đời nhiều bão giông, nơi không có ai dang tay đỡ nâng ngoài chính bản thân mình, ca từ mạnh mẽ sử dụng những hình ảnh ẩn dụ quen thuộc như cá ngược dòng, cá chép hóa rồng hay cầu vồng sau mưa để khẳng định rằng chỉ khi dám bền bỉ vượt qua gian nan, con người mới có thể trưởng thành và chạm tới thành công, từ đó bài hát truyền tải giá trị tinh thần tích cực và thực tế rằng đời có thể chê bai, thử thách có thể vùi dập, nhưng chỉ cần giữ vững niềm tin, hiên ngang bước tiếp và không gục ngã trước lời đời, mỗi người đều có thể tự vẽ nên con đường và màu sắc riêng cho cuộc sống của mình.
Intro: - - -
1. Bao năm trôi qua sao đời ta vẫn chưa nở hoa
Bôn ba muôn lối, tương lai vẫn mịt mù tăm tối
Bao nhiêu cố gắng chẳng hiểu sao thêm bao khó khăn
Đường xa chông gai chẳng ngăn cản bước bàn chân
2. Muốn thấy trời trong phải trải qua bao phen bão giông
Do thân mình không ai đở nâng ai dang tay chống
Cỏ cây chen trên vách đá cá ngược sông cá vẫn phải bơi
Thì phong ba vùi dập ta sao thể gục ngã
ĐK: Tự đi qua mưa giông, tự vẽ lên cầu vồng
Tự điểm tô thêm cho mình cuộc sống màu hồng
Tự bơi lên trên con thác cá chép mới vươn lên hoá rồng
Đời người qua gian truân long đong mới thành công
Đời vẫn hay chê bai đời có nuôi lấy ai
Ai ghét thương ai đàm tiếu sao phải e ngại
Đường ta hiên ngang ta bước, gian khó chẳng ngăn ta được
Đang tải bình luận...



