
Karaoke Từ lúc em đi & Sáng tác Anh Bằng
Tác giả: Anh Bằng
Thể hiện: Đặng Thế Luân
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
"Từ lúc em đi" của Anh Bằng là bản tình ca u sầu khắc họa nỗi trống trải đến tận cùng khi người thương rời bỏ. Tác giả mượn hình ảnh mưa đêm dưới mái hiên và hàng ghế công viên đơn độc để lột tả sự bơ vơ của người ở lại. Phố đêm đèn vàng không còn bóng dáng em khiến căn gác vắng trở nên lạnh lùng, tiếng mưa rơi nhỏ buồn trong tim như lời than thở cho một cuộc tình dang dở. Những cánh hoa yêu đương bị bỏ lại bên đường và bàn tay gầy tìm môi thở dài cho thấy một sự đổ vỡ đầy tiếc nuối. Nhạc phẩm nhuốm màu tang thương với những tiếng cười rã rời và hàng cây lớn gọi tên người trong vô vọng. Toàn bộ lời ca là sự lặp lại của nỗi nhớ da diết, biến không gian xung quanh thành một vùng ký ức hoang vắng và tê tái. Đây là tiếng lòng của sự lẻ loi, nơi thời gian dường như ngừng lại từ khoảnh khắc người tình cất bước ra đi. Khúc hát chạm đến sự cô độc tuyệt đối của tâm hồn khi phải đối diện với thực tại thiếu vắng một nửa yêu thương.
"Từ lúc em đi" của Anh Bằng là bản tình ca u sầu khắc họa nỗi trống trải đến tận cùng khi người thương rời bỏ. Tác giả mượn hình ảnh mưa đêm dưới mái hiên và hàng ghế công viên đơn độc để lột tả sự bơ vơ của người ở lại. Phố đêm đèn vàng không còn bóng dáng em khiến căn gác vắng trở nên lạnh lùng, tiếng mưa rơi nhỏ buồn trong tim như lời than thở cho một cuộc tình dang dở. Những cánh hoa yêu đương bị bỏ lại bên đường và bàn tay gầy tìm môi thở dài cho thấy một sự đổ vỡ đầy tiếc nuối. Nhạc phẩm nhuốm màu tang thương với những tiếng cười rã rời và hàng cây lớn gọi tên người trong vô vọng. Toàn bộ lời ca là sự lặp lại của nỗi nhớ da diết, biến không gian xung quanh thành một vùng ký ức hoang vắng và tê tái. Đây là tiếng lòng của sự lẻ loi, nơi thời gian dường như ngừng lại từ khoảnh khắc người tình cất bước ra đi. Khúc hát chạm đến sự cô độc tuyệt đối của tâm hồn khi phải đối diện với thực tại thiếu vắng một nửa yêu thương.
LỜI BÀI HÁT
Từ lúc em đi rồi, ngoài mái hiên mưa đêm hỏi tên người
Đường hoang vắng đợi, hàng cây lớn gọi, buồn nghe lá rơi
Từ lúc em đi rồi, hàng ghế công viên xưa chỉ một người
Chiều qua rất vội, người yêu ái ngại, nhìn gió mây trôi.
Phố đêm đèn vàng không có em
Tiếng mưa nhỏ buồn trong trái tim
Khúc ca thưở nào theo bước đêm hoang
Nhớ em lạnh lùng căn gác vắng.
Từ lúc em đi rồi, từng cánh hoa yêu đương bỏ bên đường,
Bàn tay ngón gầy, tìm môi thở dài, lời yêu gió bay.
...
Từ lúc em đi rồi, từng cánh chim đêm hỏi tên người,
Nhiều khi tiếng cười, buồn như rã rời
Từ lúc em đi, từ lúc em đi.
Từ lúc em đi.