

“Trường cũ tình xưa” là ca khúc của Duy Khánh, mang đậm hồn nhạc xưa với không khí hoài niệm sâu lắng khi người trở lại mái trường cũ giữa bao đổi thay của thời gian, ca từ nhẹ nhàng mà thấm đẫm nỗi bâng khuâng trước cảnh vật còn đó nhưng bạn bè, thầy cũ và những mối tình học trò ngây thơ đã mỗi người một ngả, tiếng ve, hàng cây, bức tường rêu như khơi dậy cả một miền ký ức tuổi thơ trong trẻo xen lẫn buồn man mác, để rồi bài hát trở thành lời tự sự đầy xúc động về sự chia ly không lời báo trước, về tình bạn, tình người và những năm tháng học trò dù đã xa vẫn luôn là chốn quay về trong tâm hồn mỗi người.
“Trường cũ tình xưa” là ca khúc của Duy Khánh, mang đậm hồn nhạc xưa với không khí hoài niệm sâu lắng khi người trở lại mái trường cũ giữa bao đổi thay của thời gian, ca từ nhẹ nhàng mà thấm đẫm nỗi bâng khuâng trước cảnh vật còn đó nhưng bạn bè, thầy cũ và những mối tình học trò ngây thơ đã mỗi người một ngả, tiếng ve, hàng cây, bức tường rêu như khơi dậy cả một miền ký ức tuổi thơ trong trẻo xen lẫn buồn man mác, để rồi bài hát trở thành lời tự sự đầy xúc động về sự chia ly không lời báo trước, về tình bạn, tình người và những năm tháng học trò dù đã xa vẫn luôn là chốn quay về trong tâm hồn mỗi người.
1. Hôm nay tôi trở về thăm trường cũ
Nhiều nét đổi thay tường mái rêu mờ
Bên hiên hằng giờ tìm những bạn xưa
May ra có còn đôi đứa
Vẫn yên vui sống đời học trò
2. Bâng khuâng đợi chờ người sao chẳng đến
Hỏi lá hỏi hoa chỉ thấy im lìm
Cây dương đầu trường còn khắc hàng tên
Hoa leo phũ phàng giăng kín
Tiếng ve ru nghe gợi buồn thêm
ĐK: Bạn cũ xa rồi
Có người về đất buôn xuôi
Năm ba đứa bạt phương trời
Hai thằng chờ đầu quân năm tới
Ve ơi, hát gì điệu nhạc lâm ly
Khóc người biền biệt sơn khê
Cố nhân đi bao giờ mới về?
3. Hôm nay trở lại nhiều khuôn mặt mới
Thầy đó trường đây bạn hữu đâu rồi
Bao nhiêu kỷ niệm hoa bướm ngày thơ
Vang trong nỗi niềm nhung nhớ
Đang tải bình luận...


Tuấn Vũ, Giao Linh, Tuấn Vũ - Giao Linh
"Chiều mưa qua sông" của tác giả Hà Phương, được thể hiện bởi hai giọng ca Tuấn Vũ và Giao Linh, mang đến một bức tranh đầy thơ mộng và nỗi nhớ thương. Bài hát mở ra không gian của một chiều mưa, nơi những kỷ niệm xưa cũ ùa về qua hình ảnh cô lái đò và dòng sông Cửu Long, gợi nhớ về những khoảnh khắc yêu thương giản dị nhưng sâu sắc. Ca từ tinh tế khắc họa nỗi buồn tiễn khách sang sông, đồng thời thể hiện nỗi nhớ nhung và mong chờ, khi mà con đò không còn người đưa rước. Âm hưởng nhẹ nhàng, da diết trong từng câu chữ khiến người nghe cảm nhận được sự mênh mông của dòng nước và những cảm xúc dồn nén trong lòng. Thông điệp của bài hát không chỉ là nỗi nhớ về một người mà còn là nỗi nhớ về quê hương, về những giá trị giản dị trong cuộc sống, khiến cho mỗi người khi nghe đều có thể tìm thấy một phần tâm hồn mình trong đó.
