

Tác giả: Phan Bá Chức; Nguyễn Hữu Ninh
Thể hiện: Hoài Linh
"Trách thân" là một tác phẩm của tác giả Phan Bá Chức và Nguyễn Hữu Ninh, được thể hiện qua giọng ca đầy cảm xúc của Hoài Linh. Bài hát mang đến một nỗi niềm trăn trở về số phận và những khổ đau trong cuộc sống, khi nhân vật tự trách mình và trách thân vì những lận đận, nghèo khổ. Những ca từ giản dị nhưng sâu sắc như "mình, trách mình nè, số phận chớ sao hẩm hiu" đã khắc họa rõ nét tâm trạng bi lụy của một người chồng đang sống trong cô đơn, khi vợ bỏ đi theo người khác. Thông qua những hình ảnh bình dị như việc ăn uống hay những kỷ niệm xưa cũ, bài hát gợi lên nỗi nhớ nhung và nỗi buồn sâu thẳm, thể hiện sự mất mát và cô đơn trong tình yêu. Cảm xúc của nhân vật như được nhân lên qua từng câu chữ, từ nỗi sầu thảm đến những giọt lệ tuôn trào, khiến người nghe không khỏi chạnh lòng. "Trách thân" không chỉ là một bài hát về tình yêu mà còn là một tác phẩm nghệ thuật chạm đến những khía cạnh sâu sắc của cuộc sống, khơi gợi lòng đồng cảm và sự sẻ chia trong mỗi chúng ta.
"Trách thân" là một tác phẩm của tác giả Phan Bá Chức và Nguyễn Hữu Ninh, được thể hiện qua giọng ca đầy cảm xúc của Hoài Linh. Bài hát mang đến một nỗi niềm trăn trở về số phận và những khổ đau trong cuộc sống, khi nhân vật tự trách mình và trách thân vì những lận đận, nghèo khổ. Những ca từ giản dị nhưng sâu sắc như "mình, trách mình nè, số phận chớ sao hẩm hiu" đã khắc họa rõ nét tâm trạng bi lụy của một người chồng đang sống trong cô đơn, khi vợ bỏ đi theo người khác. Thông qua những hình ảnh bình dị như việc ăn uống hay những kỷ niệm xưa cũ, bài hát gợi lên nỗi nhớ nhung và nỗi buồn sâu thẳm, thể hiện sự mất mát và cô đơn trong tình yêu. Cảm xúc của nhân vật như được nhân lên qua từng câu chữ, từ nỗi sầu thảm đến những giọt lệ tuôn trào, khiến người nghe không khỏi chạnh lòng. "Trách thân" không chỉ là một bài hát về tình yêu mà còn là một tác phẩm nghệ thuật chạm đến những khía cạnh sâu sắc của cuộc sống, khơi gợi lòng đồng cảm và sự sẻ chia trong mỗi chúng ta.
Thân, trách thân nè, thân sao chớ lận đận nè
Mình, trách mình nè, số phận chớ sao hẩm hiu
Chớ bởi thân tui, tui cực khổ, tui eo nghèo
Nên vợ tui nó mới không ở nữa mà nó theo Nẫu rồi.
Em ơi chớ bây giờ mà em ở kìa nơi đâu
Chớ để cho anh nè anh trông đứng nữa trông ngầu (ngồi)
Rồi canh phia (khuya), chớ hầu (hồi) nào
Qua Phú Lỡ ăn ẩu (ổi) chua chớ xuống Đại Lãnh, uống nước ngót
Chớ qua Hòn Dừa, ăn mực nen (nang) chớ bây giờ em không ngó nữa
Em không ngàng đến chồng nghèo nó cực khổ
Mà gian nan nó cơ hàn.
Hầu (hồi) nào chớ em thất nghiêp, em đi lang thang
Chớ anh thấy em nữa tậu (tội) nghiệp anh mang anh nuôi rày.
Hầu (hồi) nào em bán nước đá rầu (rồi) anh đi may.
Hai đứa mình nè, chung sống chứ không biết ngày rầu (rồi) mai sau.
Chớ hầu (hồi) nào em bắt ốc rầu (rồi) anh hái rau.
Đang tải bình luận...
Chớ bây giờ, em đở (để) lại mối sầu này cho qua.
Hầu (hồi) nào trái chuối chín cũng cắn làm ba
Chớ trái cam tươi cũng cắn làm bốn
Nửa trái cà cũng cắn làm năm
Chớ bây giờ em lấy Nẫu em ăn nằm, em bỏ Qua
Chớ Qua hiu quạnh, năm canh một mình.
Anh bây giờ, khoé mắt sầu cứ rung rinh
Chứ giọt lợ (lệ) sầu, giọt lệ thảm,
Như nước trong bình nó tuôn ra
Anh bây giờ, như con xuốc nó kêu tù qua
Chớ nó lẻ đâu (đôi), nó lẻ bạn,
Í quơ chú cha ơi là buồn.

