
Karaoke Tôi đi giữa hoàng hôn & Sáng tác Văn Phụng
Tác giả: Văn Phụng
Thể hiện: Don Hồ
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
"Tôi đi giữa hoàng hôn" của nhạc sĩ Văn Phụng là một bản tình ca trữ tình đầy hoài niệm về một tình yêu đẹp nhưng giờ đây chỉ còn lại sự cô độc trong ánh chiều tà. Tác giả mở đầu bằng hình ảnh một mình bước đi giữa buổi hoàng hôn khi nắng còn vương nhẹ trên vạn vật để diễn tả nỗi lòng ưu hoài trước cánh chim lạc loài trên bầu trời mênh mông. Những ký ức về ngày qua trên bến Hoàng Hoa hay những cung đường xa xôi hiện về sống động với hình ảnh đôi nhân vật chính từng dắt tay nhau cười tươi với ánh mắt say sưa thắm đượm mộng đời. Nhạc phẩm khẳng định một niềm tin son sắt vào tình yêu bất diệt dù phải trải qua bao mưa gió bên mái tranh nghèo hay những lúc sương khói mịt mờ che lối đi. Kỷ niệm về đêm trên bến Tìm sao khi cả hai nhìn nhau không nói một câu nhưng lại chứa đựng những ước mơ dạt dào và lời hẹn ước thầm kín cho mùa sau vẫn mãi vẹn nguyên. Giai điệu chậm buồn nhưng sang trọng của ca khúc đã lột tả thành công sự thủy chung và lòng thương nhớ khôn nguôi của người lữ khách đang bước đi giữa ranh giới ngày và đêm. Toàn bộ lời ca toát lên vẻ đẹp lãng mạn của những mối tình xưa cũ nơi sự im lặng cũng mang theo sức nặng của những lời thề non hẹn biển sâu sắc. Hình ảnh bước chân đơn côi lặp đi lặp lại giữa hoàng hôn như một sự chấp nhận nỗi buồn để trân trọng những giá trị tinh thần quý giá đã từng có trong đời. Khúc hát khép lại với lời tự sự da diết khẳng định rằng dù thời gian có trôi qua thì lòng thương nhớ vẫn luôn là ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn người ở lại.
"Tôi đi giữa hoàng hôn" của nhạc sĩ Văn Phụng là một bản tình ca trữ tình đầy hoài niệm về một tình yêu đẹp nhưng giờ đây chỉ còn lại sự cô độc trong ánh chiều tà. Tác giả mở đầu bằng hình ảnh một mình bước đi giữa buổi hoàng hôn khi nắng còn vương nhẹ trên vạn vật để diễn tả nỗi lòng ưu hoài trước cánh chim lạc loài trên bầu trời mênh mông. Những ký ức về ngày qua trên bến Hoàng Hoa hay những cung đường xa xôi hiện về sống động với hình ảnh đôi nhân vật chính từng dắt tay nhau cười tươi với ánh mắt say sưa thắm đượm mộng đời. Nhạc phẩm khẳng định một niềm tin son sắt vào tình yêu bất diệt dù phải trải qua bao mưa gió bên mái tranh nghèo hay những lúc sương khói mịt mờ che lối đi. Kỷ niệm về đêm trên bến Tìm sao khi cả hai nhìn nhau không nói một câu nhưng lại chứa đựng những ước mơ dạt dào và lời hẹn ước thầm kín cho mùa sau vẫn mãi vẹn nguyên. Giai điệu chậm buồn nhưng sang trọng của ca khúc đã lột tả thành công sự thủy chung và lòng thương nhớ khôn nguôi của người lữ khách đang bước đi giữa ranh giới ngày và đêm. Toàn bộ lời ca toát lên vẻ đẹp lãng mạn của những mối tình xưa cũ nơi sự im lặng cũng mang theo sức nặng của những lời thề non hẹn biển sâu sắc. Hình ảnh bước chân đơn côi lặp đi lặp lại giữa hoàng hôn như một sự chấp nhận nỗi buồn để trân trọng những giá trị tinh thần quý giá đã từng có trong đời. Khúc hát khép lại với lời tự sự da diết khẳng định rằng dù thời gian có trôi qua thì lòng thương nhớ vẫn luôn là ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn người ở lại.
LỜI BÀI HÁT
1. Tôi đi giữa hoàng hôn
Khi ánh chiều buông khi nắng còn vương
Một mình tôi ngắm cánh chim lạc loài
Mà lòng mình thấy ưu hoài
2. Tôi thương nhớ ngày qua
Trên bến Hoàng Hoa hay những đường xa
Thường thường hai đứa dắt nhau tươi cười
Mắt say xưa thắm mộng đời
ĐK: Dù cho mưa gió. Bên mái tranh nghèo
Dù cho nắng dù cho sương khói mịt mờ
Niềm thương yêu hằng xin mãi mãi không hề phai
Nhớ nhớ nhớ đêm nào trên bến "Tìm sao"
Hai đứa nhìn nhau không nói một câu
Như thầm mơ ước, ước mơ dạt dào
Như thầm hẹn nhau mùa sau
* Tôi vẫn đi giữa hoàng hôn
Tôi vẫn đi giữa hoàng hôn
Tôi vẫn đi … lòng thương nhớ