

Bài hát “Tình ca người đi biển” của Trường Hải là một khúc trữ tình mộc mạc mà sâu lắng, khắc họa nỗi chia ly quen thuộc của đời hải hồ khi người đàn ông ra khơi mang theo gió sương còn người ở lại tiễn đưa bằng ánh mắt ướt buồn, hình ảnh bến nước, áo trắng trong nắng tà và sóng trùng dương vừa gợi không gian biển cả vừa phản chiếu sóng lòng nhớ thương, ca từ giản dị nhưng giàu sức gợi diễn tả sự cam chịu và bền bỉ của tình yêu trước khoảng cách và hiểm nguy, để rồi giữa sóng gào và nỗi nhớ dài lâu, niềm tin vào ngày trở về vẫn âm thầm nâng đỡ đôi tim, khiến bài hát trở thành lời thủ thỉ chân thành về tình yêu của những con người gắn đời mình với biển.
Bài hát “Tình ca người đi biển” của Trường Hải là một khúc trữ tình mộc mạc mà sâu lắng, khắc họa nỗi chia ly quen thuộc của đời hải hồ khi người đàn ông ra khơi mang theo gió sương còn người ở lại tiễn đưa bằng ánh mắt ướt buồn, hình ảnh bến nước, áo trắng trong nắng tà và sóng trùng dương vừa gợi không gian biển cả vừa phản chiếu sóng lòng nhớ thương, ca từ giản dị nhưng giàu sức gợi diễn tả sự cam chịu và bền bỉ của tình yêu trước khoảng cách và hiểm nguy, để rồi giữa sóng gào và nỗi nhớ dài lâu, niềm tin vào ngày trở về vẫn âm thầm nâng đỡ đôi tim, khiến bài hát trở thành lời thủ thỉ chân thành về tình yêu của những con người gắn đời mình với biển.
1. Chiều nay ra khơi
Thoáng thấy mắt em nhuốm buồn
Đời anh là gió sương
Anh đi khắp muôn phương.
2. Chờ một người đi xa
Áo trắng bay trong nắng tà
Nhìn theo lệ ướt nhoà
Khóc một người đi xa.
ĐK:
Vẫn biết kiếp sống biển khơi là nhớ nhiều
Nhớ phút quyến luyến trên bến khi chia ly
Sóng xô trong lòng đời hải hồ.
3. Đừng buồn nghe em
Cố nén đau thương ngóng chờ
Trùng dương còn sóng gào
Nhớ còn tình đôi ta.
Đang tải bình luận...



