
Karaoke Tiếng Hát Nửa Vời & Sáng tác Trần Trịnh
Tác giả: Trần Trịnh
Thể hiện: Vỹ Thái
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
Ca khúc "Tiếng Hát Nửa Vời" của nhạc sĩ Trần Trịnh là một tuyệt phẩm bolero đầy chất thơ mang theo nỗi buồn man mác về một cuộc tình dở dang và những kỷ niệm xa xăm. Với giai điệu chậm buồn bài hát mở ra khung cảnh của một người độc bước lang thang nhìn lá rơi trên hè chiều khi giọt nắng rưng rưng lặn xuống cuối chân trời hun hút. Tác giả đã khéo léo lồng ghép những hình ảnh tà áo đoan trang và những trang thư hẹn hò để gợi lại một thời yêu đương nồng cháy nhưng cũng đầy trắc trở bởi những lần giận hờn không nói. Điểm nhấn đặc biệt của nhạc phẩm chính là câu hát tiếng Ý O-ra e sem-pre vang lên như một lời thề nguyện yêu nhau mãi mãi giữa lúc tình yêu đang ở độ thiết tha nhất. Thế nhưng sự hạnh phúc đó chỉ là thoáng chốc khi tiếng hát nửa vời bỗng chốc dừng lại bỏ lại nhân vật chính đứng im nghe ngậm ngùi nhìn người thương quay gót đi nhanh. Sự hụt hẫng khi ngày vui chóng qua đã khiến người ở lại cảm thấy hối tiếc về những lời hẹn hò xưa cũ và khung trời hoang vắng đơn côi giờ đây chỉ còn là nỗi nhớ không thôi. Qua lời ca đầy tự sự bài hát khắc họa sâu sắc tâm trạng ưu tư nặng đầy của một tâm hồn đang cố tìm lại dư âm nụ cười của người cũ đã mang đi quá xa. Nhạc phẩm không chỉ là tiếng lòng của sự chia ly mà còn là bức tranh về sự vô thường của tình yêu nơi những lời chưa kịp nói đã trở thành dĩ vãng nghìn đời. Từng nốt nhạc trầm bổng như những giọt lệ nhòa rơi trên gót hoa tạo nên một không gian âm nhạc đầy hoài niệm khiến người nghe không khỏi xót xa cho một mối duyên không trọn vẹn. Kết thúc ca khúc là cảm giác cô độc giữa thế gian bao la minh chứng cho một tài năng sáng tác biết cách biến những nỗi đau thầm kín thành những giai điệu bất hủ đi cùng năm tháng.
Ca khúc "Tiếng Hát Nửa Vời" của nhạc sĩ Trần Trịnh là một tuyệt phẩm bolero đầy chất thơ mang theo nỗi buồn man mác về một cuộc tình dở dang và những kỷ niệm xa xăm. Với giai điệu chậm buồn bài hát mở ra khung cảnh của một người độc bước lang thang nhìn lá rơi trên hè chiều khi giọt nắng rưng rưng lặn xuống cuối chân trời hun hút. Tác giả đã khéo léo lồng ghép những hình ảnh tà áo đoan trang và những trang thư hẹn hò để gợi lại một thời yêu đương nồng cháy nhưng cũng đầy trắc trở bởi những lần giận hờn không nói. Điểm nhấn đặc biệt của nhạc phẩm chính là câu hát tiếng Ý O-ra e sem-pre vang lên như một lời thề nguyện yêu nhau mãi mãi giữa lúc tình yêu đang ở độ thiết tha nhất. Thế nhưng sự hạnh phúc đó chỉ là thoáng chốc khi tiếng hát nửa vời bỗng chốc dừng lại bỏ lại nhân vật chính đứng im nghe ngậm ngùi nhìn người thương quay gót đi nhanh. Sự hụt hẫng khi ngày vui chóng qua đã khiến người ở lại cảm thấy hối tiếc về những lời hẹn hò xưa cũ và khung trời hoang vắng đơn côi giờ đây chỉ còn là nỗi nhớ không thôi. Qua lời ca đầy tự sự bài hát khắc họa sâu sắc tâm trạng ưu tư nặng đầy của một tâm hồn đang cố tìm lại dư âm nụ cười của người cũ đã mang đi quá xa. Nhạc phẩm không chỉ là tiếng lòng của sự chia ly mà còn là bức tranh về sự vô thường của tình yêu nơi những lời chưa kịp nói đã trở thành dĩ vãng nghìn đời. Từng nốt nhạc trầm bổng như những giọt lệ nhòa rơi trên gót hoa tạo nên một không gian âm nhạc đầy hoài niệm khiến người nghe không khỏi xót xa cho một mối duyên không trọn vẹn. Kết thúc ca khúc là cảm giác cô độc giữa thế gian bao la minh chứng cho một tài năng sáng tác biết cách biến những nỗi đau thầm kín thành những giai điệu bất hủ đi cùng năm tháng.
LỜI BÀI HÁT
1. Biết đến ngày nào mình còn lê bước lang thang nhìn lá rơi trên hè chiều
Đã mấy chiều rồi, buồn nào không cánh, bay cao, giọt nắng rưng rưng cả trời
Buồn vương gót hoa, buồn như tiếng ca lạt lõng
Ru say vào hồn mình ta với ta một bóng ưu tư nặng đầy
Thành ra con đường hun hút chân mây
2. Biết đến ngày nào mình còn gom lá ươm hoa để ép trang thư hẹn hò
Những lúc giận hờn, ngoảnh mặt không nói thương sao tà áo đoan trang, lệ nhoà
Tình yêu đó ư, nhìn nhau phút giây và trót trao nhau nụ cười
Đường gieo nắng hoa, tình ngỡ say sưa trọn đời
Nào ngờ nay là thương nhớ không thôi
ĐK: Đã bao lần, mình bảo sao không nói đi cũng bao lần chỉ cười mà không nói chi
Cố giả vờ, ngại bước đi thêm đưa nhau về để lại đằng sau trời tím
Bỗng một ngày mình dìu nhau đi rất xa gió thu vàng để vòng tay thêm thiết tha
Tiếng hát nào chợt vút lên cao, O-ra e sem-pre! Ân tình là trời mê
3. Tiếng hát nửa vời người vội quay gót đi nhanh mình đứng im nghe ngậm ngùi
Mãi mãi nghìn đời mình còn thương nhớ nhau không thì cũng xa nhau thật rồi
Ngày vui chóng qua, thành ra lắm khi mình nghĩ không nên hẹn hò
Người đi quá xa còn nỡ mang theo nụ cười để lại khung trời hoang vắng đơn côi