

"Tiếng ễnh ương buồn" của tác giả Phi Bằng, được thể hiện qua giọng ca đầy cảm xúc của Huỳnh Tấn Sang, mang đến một bức tranh tâm trạng sâu lắng về nỗi nhớ và sự cô đơn. Ca từ của bài hát khắc họa hình ảnh tiếng ễnh ương vang vọng giữa chiều tà, gợi nhớ về một tình yêu đã xa, một người bạn đã rời bỏ quê hương để tìm kiếm cuộc sống nơi đô thành phồn hoa. Những câu thơ như "Ai ngờ con nước chưa vơi, Câu thề chưa dứt, em về nhà ai" thể hiện sự tiếc nuối và đau xót khi tình yêu không còn nguyên vẹn, khi những lời hứa hẹn trở thành dĩ vãng. Bài hát không chỉ đơn thuần là nỗi buồn của một người yêu đơn phương mà còn là tiếng lòng của những ai đang sống trong ký ức, giữa những kỷ niệm ngọt ngào và thực tại phũ phàng. Cảm xúc cô đơn, trống trải được thể hiện rõ nét qua hình ảnh "đêm từng đêm lặng đứng bên trời", khiến người nghe cảm nhận được nỗi khắc khoải và niềm đau đáu trong tâm hồn. "Tiếng ễnh ương buồn" không chỉ là một bản ballad về tình yêu mà còn là một tác phẩm nghệ thuật chạm đến sâu thẳm trái tim, khắc ghi những nỗi niềm của những người sống trong ký ức và khao khát yêu thương.
"Tiếng ễnh ương buồn" của tác giả Phi Bằng, được thể hiện qua giọng ca đầy cảm xúc của Huỳnh Tấn Sang, mang đến một bức tranh tâm trạng sâu lắng về nỗi nhớ và sự cô đơn. Ca từ của bài hát khắc họa hình ảnh tiếng ễnh ương vang vọng giữa chiều tà, gợi nhớ về một tình yêu đã xa, một người bạn đã rời bỏ quê hương để tìm kiếm cuộc sống nơi đô thành phồn hoa. Những câu thơ như "Ai ngờ con nước chưa vơi, Câu thề chưa dứt, em về nhà ai" thể hiện sự tiếc nuối và đau xót khi tình yêu không còn nguyên vẹn, khi những lời hứa hẹn trở thành dĩ vãng. Bài hát không chỉ đơn thuần là nỗi buồn của một người yêu đơn phương mà còn là tiếng lòng của những ai đang sống trong ký ức, giữa những kỷ niệm ngọt ngào và thực tại phũ phàng. Cảm xúc cô đơn, trống trải được thể hiện rõ nét qua hình ảnh "đêm từng đêm lặng đứng bên trời", khiến người nghe cảm nhận được nỗi khắc khoải và niềm đau đáu trong tâm hồn. "Tiếng ễnh ương buồn" không chỉ là một bản ballad về tình yêu mà còn là một tác phẩm nghệ thuật chạm đến sâu thẳm trái tim, khắc ghi những nỗi niềm của những người sống trong ký ức và khao khát yêu thương.
Chiều chiều nghe tiếng ễnh ương
Nhớ thương cô bạn bấy lâu xa nhà
Cây cầu ai bắc qua sông
Đau xót trong lòng nhìn em bước qua
Ngày nào em nói nỉ non
Nước sông khô cạn, sắc son em chờ
Ai ngờ con nước chưa vơi
Câu thề chưa dứt, em về nhà ai
Em ở đô thành phồn hoa
Chắc đâu còn mong nhớ
Tiếng ễnh ương, kêu vang đầy trời
Như lời tâm sự tận trong đáy tim.
Người ta có bạn có đôi
Chỉ còn mình tôi
Đêm từng đêm lặng đứng bên trời
Ôi chốn quê người nào mơ
Cớ sao lòng nặng nhớ
Để ễnh ương thở than một mình
Yêu người chân tình đành mang đắng cay
Giờ ôm nỗi niềm buồn tênh, sống đời cô đơn
Như ễnh ương buồn, khóc hoài giùm tôi
Đang tải bình luận...



