
Karaoke Tiễn đưa & Sáng tác Lê Đức Long
Tác giả: Lê Đức Long
Thể hiện: Quang Linh
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
"Tiễn đưa" của nhạc sĩ Lê Đức Long là một bản tình ca mang giai điệu trầm buồn, khắc họa tâm trạng trống trải và cô đơn của một người ở lại khi phải chia tay người yêu. Tác giả mở đầu bằng một sự nghịch lý đầy tinh tế về cảm giác: dù đang là tháng Năm nhưng sự ra đi của "em" khiến không gian như đột ngột sang đông, mang theo cái se lạnh của sự mất mát. Nhạc phẩm lột tả một cuộc chia ly lặng lẽ, không đưa tiễn rộn ràng, chỉ giữ lại một nụ cười sau cuối như một sự chấp nhận dịu dàng nhưng đầy xót xa cho một mối duyên đã đi đến hồi kết. Điệp khúc của bài hát vang lên như một lời tự sự đầy chiêm nghiệm về thân phận của "người ở lại". Tác giả sử dụng hình ảnh so sánh đầy gợi cảm về đóa "quỳnh hương chẳng còn ngát hương" để diễn tả sự tàn phai của hạnh phúc khi tình nhân không còn đứng chung đôi. Toàn bộ lời ca toát lên một nỗi buồn sâu thẳm, nơi thiên nhiên cũng đồng điệu với lòng người khi "trời buồn không nắng" và mưa cũng mang nỗi sầu lo cho người đi xa không còn ai vuốt tóc. Khúc hát khép lại bằng câu hỏi tu từ đầy ám ảnh "Người ở lại có bao giờ vui", khẳng định một thực tại phũ phàng rằng khi tình yêu tan mau, mọi nụ cười cũng tắt lịm và thời gian chỉ còn là những tháng năm phai tàn úa màu. Đây là một nhạc phẩm chạm đến tận cùng nỗi đau của sự chia ly, dành cho những trái tim đang phải học cách đối diện với khoảng trống mênh mông mà người thương để lại.
"Tiễn đưa" của nhạc sĩ Lê Đức Long là một bản tình ca mang giai điệu trầm buồn, khắc họa tâm trạng trống trải và cô đơn của một người ở lại khi phải chia tay người yêu. Tác giả mở đầu bằng một sự nghịch lý đầy tinh tế về cảm giác: dù đang là tháng Năm nhưng sự ra đi của "em" khiến không gian như đột ngột sang đông, mang theo cái se lạnh của sự mất mát. Nhạc phẩm lột tả một cuộc chia ly lặng lẽ, không đưa tiễn rộn ràng, chỉ giữ lại một nụ cười sau cuối như một sự chấp nhận dịu dàng nhưng đầy xót xa cho một mối duyên đã đi đến hồi kết. Điệp khúc của bài hát vang lên như một lời tự sự đầy chiêm nghiệm về thân phận của "người ở lại". Tác giả sử dụng hình ảnh so sánh đầy gợi cảm về đóa "quỳnh hương chẳng còn ngát hương" để diễn tả sự tàn phai của hạnh phúc khi tình nhân không còn đứng chung đôi. Toàn bộ lời ca toát lên một nỗi buồn sâu thẳm, nơi thiên nhiên cũng đồng điệu với lòng người khi "trời buồn không nắng" và mưa cũng mang nỗi sầu lo cho người đi xa không còn ai vuốt tóc. Khúc hát khép lại bằng câu hỏi tu từ đầy ám ảnh "Người ở lại có bao giờ vui", khẳng định một thực tại phũ phàng rằng khi tình yêu tan mau, mọi nụ cười cũng tắt lịm và thời gian chỉ còn là những tháng năm phai tàn úa màu. Đây là một nhạc phẩm chạm đến tận cùng nỗi đau của sự chia ly, dành cho những trái tim đang phải học cách đối diện với khoảng trống mênh mông mà người thương để lại.
LỜI BÀI HÁT
1. Khi em về chừng như sang đông
Trời tháng năm mà nghe lành lạnh
Khi em về ngồi nghe biển hát
Chiều qua nhanh như em xa anh
Mai em về mình không đưa nhau
Lời cám ơn giữ lại cho người
Một nụ cười thôi cũng đủ
Mai em về ta không đưa nhau
ĐK: Làm người ở lại có bao giờ vui
Khi tình nhân không còn đứng chung đôi
Làm người ở lại bao giờ cũng buồn
Như nụ quỳnh hương chẳng còn ngát hương
2. Em đi rồi còn chi em ơi
Bao yêu thương cũng theo người rồi
Em xa rồi trời buồn không nắng
Mưa sẽ buồn ai vuốt tóc em
Em đi rồi tình ta tan mau
Và tháng năm phai tàn úa màu
Em xa rồi nụ cười đã tắt
Người ở lại có bao giờ vui