

Tác giả: Bảo Thu, Thanh Sơn
Thể hiện: Mạnh Quỳnh
“Thương Ca Mùa Hạ” của Bảo Thu và Thanh Sơn là một ca khúc trữ tình học trò dịu dàng và man mác buồn, gợi lại khoảnh khắc hè về với tiếng ve nức nở, phượng rơi sân trường và những cái nắm tay vụng về trước giờ chia xa, nơi tình bạn, kỷ niệm và rung động đầu đời hòa quyện thành cảm xúc bâng khuâng khó gọi tên, qua ca từ trong sáng mà giàu cảm xúc, bài hát khắc họa nỗi buồn rất nhẹ của tuổi học trò khi đứng trước biệt ly, để rồi từ đó gửi gắm giá trị tinh thần đẹp đẽ về ký ức thanh xuân, về những mối tình đầu thầm lặng dù xa vẫn còn nguyên vẹn trong tim mỗi khi hè trở lại.
“Thương Ca Mùa Hạ” của Bảo Thu và Thanh Sơn là một ca khúc trữ tình học trò dịu dàng và man mác buồn, gợi lại khoảnh khắc hè về với tiếng ve nức nở, phượng rơi sân trường và những cái nắm tay vụng về trước giờ chia xa, nơi tình bạn, kỷ niệm và rung động đầu đời hòa quyện thành cảm xúc bâng khuâng khó gọi tên, qua ca từ trong sáng mà giàu cảm xúc, bài hát khắc họa nỗi buồn rất nhẹ của tuổi học trò khi đứng trước biệt ly, để rồi từ đó gửi gắm giá trị tinh thần đẹp đẽ về ký ức thanh xuân, về những mối tình đầu thầm lặng dù xa vẫn còn nguyên vẹn trong tim mỗi khi hè trở lại.
Hè về rồi đây tâm hồn xuyến xao
Nhắc đến biệt ly thương cảm nỗi sầu
Tiếng ve nức nở chan chứa
Sân trường còn lại hai đứa
Cầm tay nhau nói nhiều cũng buồn.
Ngoài trời phượng rơi trong lòng vấn vương
Nhớ những bạn thân chung một mái trường
Biết bao kỷ niệm mang đến
Thương rồi một tà áo tím
Dù xa nhau nhớ đừng lãng quên.
Mai đây cách biệt nỗi buồn này ai biết
Thấy phượng rồi khóc thầm
Rưng rưng tiếng lòng như ve ru não nùng
Tình này riêng lạnh lùng.
Một ngày biệt ly trăm ngày nhớ nhau
Nuối tiếc cuộn vui ân tình lúc đầu
Nếu ai đã từng rung cảm
Đôi lần nhặt màu hoa thắm
Lòng bâng khuâng biết mình đã yêu.
Đang tải bình luận...



Như Quỳnh, Mạnh Quỳnh, Như Quỳnh - Mạnh Quỳnh
Tình Yêu Vỗ Cánh của nhạc sĩ Thanh Sơn là một bản nhạc vàng mang giai điệu sầu lắng, kể về nỗi đau chia ly và sự bẽ bàng của một cuộc tình không trọn vẹn. Bài hát mở ra không gian của những đêm dài cô độc, nơi nhân vật chính chìm trong tâm trạng u buồn khi nhìn lại những kỷ niệm xưa cũ từng được nâng niu, nay bỗng chốc bị vùi chôn theo năm tháng. Tác giả đã diễn tả một thực tế nghiệt ngã: khi tình yêu thiếu đi hương nồng, sự chờ mong chỉ còn là mỏi mòn và vô vọng, đặc biệt là hình ảnh người ở đầu non lặng lẽ nhìn mùa xuân qua mà lòng nặng trĩu nỗi sầu. Câu hỏi Vì đâu không chung lối? vang lên đầy day dứt, gợi lại khoảnh khắc từ ly khi đôi bên rẽ lối, để lại những tiếc thương muộn màng giữa dòng đời hợp tan vô định. Dù tình yêu đã vội vã đi qua và thời gian chưa thể xóa nhòa những dấu ấn cũ, sự hững hờ của đối phương vẫn là một vết cắt sâu sắc vào tâm hồn người ở lại. Toàn bộ nhạc phẩm toát lên vẻ bi thiết, là lời tự sự chân thành về những mảnh tình đã vỗ cánh bay xa, để lại dư âm của một thời nồng cháy nay chỉ còn là hình bóng xa vời cuốn theo ngày tháng.