

“Thu vàng” của Cung Tiến là một ca khúc trữ tình mang vẻ đẹp cổ điển và tinh tế, nơi mùa thu hiện lên như một miền cảm xúc dịu dàng nhưng man mác buồn, qua hình ảnh hoàng hôn, con đường vắng, lá vàng rơi và bước chân lặng lẽ của một tâm hồn cô đơn, ca từ giàu chất thơ diễn tả nỗi bâng khuâng, sầu mênh mang trước sự đổi thay của thời gian và tình cảm, khi mùa thu vàng đến cũng là lúc yêu thương vừa khơi đã phai nhạt, để rồi bài hát không chỉ gợi nên bức tranh thu đẹp nao lòng mà còn gửi gắm giá trị tinh thần sâu lắng về nỗi nhớ, sự mong manh của cảm xúc và vẻ buồn rất đẹp của những khoảnh khắc lặng im trong đời người.
“Thu vàng” của Cung Tiến là một ca khúc trữ tình mang vẻ đẹp cổ điển và tinh tế, nơi mùa thu hiện lên như một miền cảm xúc dịu dàng nhưng man mác buồn, qua hình ảnh hoàng hôn, con đường vắng, lá vàng rơi và bước chân lặng lẽ của một tâm hồn cô đơn, ca từ giàu chất thơ diễn tả nỗi bâng khuâng, sầu mênh mang trước sự đổi thay của thời gian và tình cảm, khi mùa thu vàng đến cũng là lúc yêu thương vừa khơi đã phai nhạt, để rồi bài hát không chỉ gợi nên bức tranh thu đẹp nao lòng mà còn gửi gắm giá trị tinh thần sâu lắng về nỗi nhớ, sự mong manh của cảm xúc và vẻ buồn rất đẹp của những khoảnh khắc lặng im trong đời người.
1. Chiều hôm qua lang thang trên đường
Hoàng hôn xuống chiều thắm muôn hương
Chiều hôm qua mình tôi bâng khuâng
Có mùa thu về tơ vàng vương vương
2. Một mình đi lang thang trên đường
Buồn hiu hắt và nhớ bâng khuâng
Lòng xa xôi và sầu mêng mông
Có nghe lá vàng não nề rơi không?
ĐK: Mùa thu vàng tới là mùa lá vàng rơi
Và lá vàng rơi khi tình thu vừa khơi
Nhặt lá vàng rơi xem màu lá còn tươi
Nghe chừng đâu đây màu tê tái
3. Chiều hôm qua lang thang trên đường
Nhớ nhớ buồn, buồn với chán chường
Chiều hôm nay trời nhiều mây vương
Có mùa thu vàng bao nhiêu là hương
Đang tải bình luận...




