

“Thầm kín” của Phượng Linh là một ca khúc trữ tình nhạc xưa thấm đẫm nỗi buồn cam chịu và yêu thương lặng lẽ, kể câu chuyện của người con gái nghèo chọn cách trả lại lời yêu đầu để giấu kín tình cảm sâu nặng trong lòng, ca từ mộc mạc mà xót xa khắc họa sự tự ti, đơn côi và thủy chung khi yêu chỉ một người nhưng không dám níu giữ, để rồi bài hát chạm đến giá trị tinh thần rất đẹp của sự hy sinh âm thầm, nơi tình yêu không cần được đáp lại hay gọi tên, chỉ cần được giữ gìn trong ký ức như một giấc mơ buồn nhưng trong trẻo.
“Thầm kín” của Phượng Linh là một ca khúc trữ tình nhạc xưa thấm đẫm nỗi buồn cam chịu và yêu thương lặng lẽ, kể câu chuyện của người con gái nghèo chọn cách trả lại lời yêu đầu để giấu kín tình cảm sâu nặng trong lòng, ca từ mộc mạc mà xót xa khắc họa sự tự ti, đơn côi và thủy chung khi yêu chỉ một người nhưng không dám níu giữ, để rồi bài hát chạm đến giá trị tinh thần rất đẹp của sự hy sinh âm thầm, nơi tình yêu không cần được đáp lại hay gọi tên, chỉ cần được giữ gìn trong ký ức như một giấc mơ buồn nhưng trong trẻo.
Xin trả cho anh lời nói yêu đầu
Cùng màu thư xanh anh viết cho em
Duyên kiếp ngăn đôi hai đứa mình rồi
Thì giữ chi cho thêm buồn
Càng gợi thêm bao xót thương
Em chúc cho anh đẹp mối duyên tình
Cùng người anh yêu quyền quý cao sang
Em biết thân em phận gái nghèo hèn
Mà lỡ yêu thương ai rồi
Cầm bằng như áng mây trôi
Anh hay chăng anh
Khi buồn em cố mau quên
Nhưng càng thương nhớ thêm
Hay chăng anh ơi, ân tình em chỉ một người
Nên đời em lẻ loi
Em chỉ xin anh đừng mỉa mai gì
Dù một lời thôi xin nhắc tên em
Cho kẻ yêu anh không tủi phận mình
Còn nở trên môi nụ cười
Dù rằng trong giấc mơ thôi
Đang tải bình luận...



