
Tác giả: Bùi Lê Văn; Thơ: Tố Hữu
Thể hiện:
"Thăm cõi Bác xưa" của tác giả Bùi Lê Văn, với phần thơ của Tố Hữu, được thể hiện qua giọng ca ấm áp của Triệu Lộc, là một tác phẩm đầy chất thơ và tràn ngập tình cảm. Bài hát đưa người nghe trở về những kỷ niệm giản dị nhưng sâu sắc về Bác Hồ, từ những hình ảnh quen thuộc như đường xoài hoa trắng, hồ nước lặng cho đến những món ăn dân dã như cháo bẹ, măng tre. Những ca từ không chỉ gợi nhớ về không gian quê hương mà còn thể hiện tấm lòng bao la, vị tha của Bác đối với trẻ em và cuộc sống xung quanh. Cảm xúc trong bài hát như một dòng sông chảy mãi, mang theo tình thương và sự hy sinh, nhắc nhở chúng ta về giá trị của lòng nhân ái và sự cống hiến. Qua từng câu chữ, người nghe như cảm nhận được hơi thở của quê hương, của những ngày tháng bình dị nhưng đầy ý nghĩa, khắc sâu trong tâm trí hình ảnh một vị lãnh tụ luôn quên mình vì dân vì nước. Bài hát không chỉ là một hành trình trở về quá khứ mà còn là một thông điệp sống động về tình yêu thương và trách nhiệm với quê hương.
"Thăm cõi Bác xưa" của tác giả Bùi Lê Văn, với phần thơ của Tố Hữu, được thể hiện qua giọng ca ấm áp của Triệu Lộc, là một tác phẩm đầy chất thơ và tràn ngập tình cảm. Bài hát đưa người nghe trở về những kỷ niệm giản dị nhưng sâu sắc về Bác Hồ, từ những hình ảnh quen thuộc như đường xoài hoa trắng, hồ nước lặng cho đến những món ăn dân dã như cháo bẹ, măng tre. Những ca từ không chỉ gợi nhớ về không gian quê hương mà còn thể hiện tấm lòng bao la, vị tha của Bác đối với trẻ em và cuộc sống xung quanh. Cảm xúc trong bài hát như một dòng sông chảy mãi, mang theo tình thương và sự hy sinh, nhắc nhở chúng ta về giá trị của lòng nhân ái và sự cống hiến. Qua từng câu chữ, người nghe như cảm nhận được hơi thở của quê hương, của những ngày tháng bình dị nhưng đầy ý nghĩa, khắc sâu trong tâm trí hình ảnh một vị lãnh tụ luôn quên mình vì dân vì nước. Bài hát không chỉ là một hành trình trở về quá khứ mà còn là một thông điệp sống động về tình yêu thương và trách nhiệm với quê hương.
Anh dắt em vào cõi Bác xưa
Đường xoài hoa trắng nắng đu đưa
Có hồ nước lặng sôi tăm cá
Có bưởi cam thơm, mát bóng dừa
Có rào râm bụt đỏ hoa quê
Như cổng nhà xưa Bác trở về
Có bốn mùa rau tươi tốt lá
Như những ngày cháo bẹ, măng tre
Nhà gác đơn sơ, một góc vườn
Gỗ thường mộc mạc, chẳng mùi sơn
Giường mây chiếu cói, đơn chăn gối
Tủ nhỏ vừa treo mấy áo sờn
Ôi vẫn còn đây, của các em
Chồng thư vừa mở, Bác đang xem
Chắc Người thương lắm lòng con trẻ
Nên để bâng khuâng gió động rèm
Con cá rô ơi, chớ có buồn
Chiều chiều Bác vẫn gọi rô luôn
Dừa ơi, cứ nở hoa đơm trái
Bác vẫn chăm tay tưới ướt bồn
Ôi lòng Bác vậy, cứ thương ta
Thương cuộc đời chung, thương cỏ hoa
Đang tải bình luận...
Chỉ biết quên mình, cho hết thảy
Như dòng sông chảy, nặng phù sa
Chỉ biết quên mình, cho hết thảy
Như dòng sông chảy nặng phù sa