
Karaoke Thà Người Đừng Hứa & Sáng tác Nguyên Chấn Phong
Tác giả: Nguyên Chấn Phong
Thể hiện: Nhật Kim Anh
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
Thà người đừng hứa của nhạc sĩ Nguyên Chấn Phong là một bản nhạc mang âm hưởng dân ca trữ tình đầy xót xa, mượn hình ảnh bến nước, con đò để nói về sự phản bội và nỗi đau của người ở lại. Bài hát mở đầu bằng một khung cảnh buồn bã nơi bến sông, nơi nước mắt hòa vào dòng nước chảy dài theo nỗi nhớ vô vọng về một người đã sớm quên đi tình cũ. Tác giả đã khắc họa sự đối lập nghiệt ngã giữa hai cuộc đời: một người thì ấm êm cao sang mà quên đi nghĩa tình, còn một người thì vẫn lẻ bóng, chiều chiều đứng trông xa để rồi chỉ thấy mênh mông con nước lạnh lùng. Tâm điểm của nhạc phẩm nằm ở lời trách móc vừa đau đớn vừa hối hận: Thà người đừng hứa. Những lời thề nguyền về một tình yêu vĩnh cửu suốt cuộc đời giờ đây trở thành gánh nặng tâm hồn, khiến nhân vật chính rơi vào bi kịch của việc khóc nhớ một người dưng. Sự tàn phai của kỷ niệm được ví như cơn gió thoảng vô tình, nhấn mạnh sự hụt hẫng khi niềm tin bị vụn vỡ. Toàn bộ bài hát toát lên vẻ cô đơn, hiu quạnh, là tiếng lòng của những phận đời thủy chung lầm lỡ, vẫn cứ mãi bám víu vào những lời hứa hão huyền trong quá khứ để rồi nhận lấy sự bẽ bàng nơi bến cũ đò xưa.
Thà người đừng hứa của nhạc sĩ Nguyên Chấn Phong là một bản nhạc mang âm hưởng dân ca trữ tình đầy xót xa, mượn hình ảnh bến nước, con đò để nói về sự phản bội và nỗi đau của người ở lại. Bài hát mở đầu bằng một khung cảnh buồn bã nơi bến sông, nơi nước mắt hòa vào dòng nước chảy dài theo nỗi nhớ vô vọng về một người đã sớm quên đi tình cũ. Tác giả đã khắc họa sự đối lập nghiệt ngã giữa hai cuộc đời: một người thì ấm êm cao sang mà quên đi nghĩa tình, còn một người thì vẫn lẻ bóng, chiều chiều đứng trông xa để rồi chỉ thấy mênh mông con nước lạnh lùng. Tâm điểm của nhạc phẩm nằm ở lời trách móc vừa đau đớn vừa hối hận: Thà người đừng hứa. Những lời thề nguyền về một tình yêu vĩnh cửu suốt cuộc đời giờ đây trở thành gánh nặng tâm hồn, khiến nhân vật chính rơi vào bi kịch của việc khóc nhớ một người dưng. Sự tàn phai của kỷ niệm được ví như cơn gió thoảng vô tình, nhấn mạnh sự hụt hẫng khi niềm tin bị vụn vỡ. Toàn bộ bài hát toát lên vẻ cô đơn, hiu quạnh, là tiếng lòng của những phận đời thủy chung lầm lỡ, vẫn cứ mãi bám víu vào những lời hứa hão huyền trong quá khứ để rồi nhận lấy sự bẽ bàng nơi bến cũ đò xưa.
LỜI BÀI HÁT
Bến đơi người xưa, nước mắt chảy dài trên sông
Có một người quên một người cớ sao nhớ hoài
Lời thề đã trao khi xưa chắc ai còn còn nhớ
Người giờ ấm êm cao sang quên nghĩa quên tình.
Chuyến đò người đi đâu nhớ bến chiều nơi xưa
Kỷ niệm tàn phai như cơn gió thoảng vô tình
Chiều chiều đứng trông xa xa ngóng ai về bến
Chỉ là mênh mông con nước với riêng mình ênh.
Thà người đừng hứa thà người đừng hứa
Sẽ mãi yêu tôi sẽ mãi bên tôi đến suốt cuộc đời
Thà người đừng hứa thà người đừng hứa
Có lẽ bây giờ tôi đâu phải khóc nhớ một người dưng.