
Karaoke Tâm Sự Mộng Cầm & Sáng tác Trần Thiện Thanh
Tác giả: Trần Thiện Thanh
Thể hiện: Trúc Mai
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
Bài hát "Tâm Sự Mộng Cầm" của nhạc sĩ Trần Thiện Thanh là một khúc ca bi tráng và đầy ám ảnh về mối tình huyền thoại giữa thi sĩ Hàn Mặc Tử và nàng Mộng Cầm. Tác giả đã tái hiện một không gian nghệ thuật nhuốm màu tang tóc và khổ đau khi tình yêu chỉ để lại những vết thương nghìn năm không thể chữa lành. Hình ảnh chiếc phế nhân ngập sầu lênh đênh trên sóng quê hay đỉnh dốc cao ngóng trùng khơi xa lột tả trọn vẹn sự cô đơn cùng cực của một kiếp tài hoa bạc mệnh. Ngày cưới vốn là ngày hạnh phúc nhưng trong nhạc phẩm lại trở thành thời khắc lịm đời cô dâu với chiếc khăn hồng bạc trắng vì nỗi đau mất mát quá lớn lao. Ánh trăng vốn là linh hồn trong thơ Hàn nay cũng trốn chạy hoặc trở thành nhân chứng khóc cho một mối tình tan vỡ trong vũng trăng thống khổ. Lầu Ông Hoàng và ghềnh đá Phan Thiết hiện lên tiêu điều, ướt nhòe lối vào như chính đôi mắt của người ở lại đang nhìn vào cõi hư vô tìm kiếm một linh hồn đã phách tan hồn lạc. Lời ca như những giọt máu rỉ ra từ trái tim đau đớn, hòa cùng dòng thơ đắng cay để tạo nên một bản tự sự đầy bi kịch giữa lòng đất kín bưng. Phan Thiết hiện lên không chỉ là một địa danh mà còn là nơi lưu giữ những sầu mộng ngất ngư của một thi sĩ điên dại vì yêu và vì bệnh tật hành hạ. Nhạc phẩm là nén tâm nhang đầy xúc động dành cho một mối tình dẫu dang dở nhưng đã trở thành bất tử trong văn học và âm nhạc Việt Nam. Từng lời hát như xoáy sâu vào tâm khảm người nghe về sự ngắn ngủi của kiếp người tài hoa và sự nghiệt ngã của định mệnh dành cho những tâm hồn đa cảm.
Bài hát "Tâm Sự Mộng Cầm" của nhạc sĩ Trần Thiện Thanh là một khúc ca bi tráng và đầy ám ảnh về mối tình huyền thoại giữa thi sĩ Hàn Mặc Tử và nàng Mộng Cầm. Tác giả đã tái hiện một không gian nghệ thuật nhuốm màu tang tóc và khổ đau khi tình yêu chỉ để lại những vết thương nghìn năm không thể chữa lành. Hình ảnh chiếc phế nhân ngập sầu lênh đênh trên sóng quê hay đỉnh dốc cao ngóng trùng khơi xa lột tả trọn vẹn sự cô đơn cùng cực của một kiếp tài hoa bạc mệnh. Ngày cưới vốn là ngày hạnh phúc nhưng trong nhạc phẩm lại trở thành thời khắc lịm đời cô dâu với chiếc khăn hồng bạc trắng vì nỗi đau mất mát quá lớn lao. Ánh trăng vốn là linh hồn trong thơ Hàn nay cũng trốn chạy hoặc trở thành nhân chứng khóc cho một mối tình tan vỡ trong vũng trăng thống khổ. Lầu Ông Hoàng và ghềnh đá Phan Thiết hiện lên tiêu điều, ướt nhòe lối vào như chính đôi mắt của người ở lại đang nhìn vào cõi hư vô tìm kiếm một linh hồn đã phách tan hồn lạc. Lời ca như những giọt máu rỉ ra từ trái tim đau đớn, hòa cùng dòng thơ đắng cay để tạo nên một bản tự sự đầy bi kịch giữa lòng đất kín bưng. Phan Thiết hiện lên không chỉ là một địa danh mà còn là nơi lưu giữ những sầu mộng ngất ngư của một thi sĩ điên dại vì yêu và vì bệnh tật hành hạ. Nhạc phẩm là nén tâm nhang đầy xúc động dành cho một mối tình dẫu dang dở nhưng đã trở thành bất tử trong văn học và âm nhạc Việt Nam. Từng lời hát như xoáy sâu vào tâm khảm người nghe về sự ngắn ngủi của kiếp người tài hoa và sự nghiệt ngã của định mệnh dành cho những tâm hồn đa cảm.
LỜI BÀI HÁT
1. Tạ từ đời người đi chốn nao
Sóng quê đưa chiếc phế nhân ngập sầu
Một đời tài hoa một thoáng qua
Dốc cao đỉnh vắng ngóng trùng khơi xa
Khi yêu đương đầu đành nghìn năm nghe thương đau
Và ngày cưới chỉ để lịm đời cô dâu
Mộng Cầm về đây tình bạc trắng khăn hồng
Lạc vùng thống khổ Hàn chết trong vũng trăng
Lầu cũ còn kia lối vào ướt nhòe
Biển trơ ghềnh đá đâu sáng trăng qua
Ôi trăng ơi trăng trăng trốn nơi nao
Có một lần nào trăng khóc tình đau.
2. Mộng Cầm đây Hàn Mặc Tử đâu
Kín bưng lòng đất phách tan hồn lạc
Còn một người từ trong khổ đau
Trái tim nhỏ máu đắng dòng thơ xưa.
* Ơi trời ơi Phan Thiết Phan Thiết
Mi là nơi ta sầu mộng ngất ngư