

Ta em còn có chung đường của Lê Minh Hải là một khúc tự sự giàu chất thơ và suy tư, qua những hình ảnh đối lập giữa “em” và “ta”, giữa trường học và trường đời, giữa bước đi dịu dàng và cuộc lữ hành mải miết, ca từ gợi lên cảm giác xa cách, lỡ nhịp và hoài niệm về một con đường từng chung bước nhưng nay mờ khuất theo năm tháng, từ đó gửi gắm nỗi buồn chín rụng của phận người trước thời gian, lựa chọn và số phận, khiến người nghe lắng lại để tự hỏi về những ngã rẽ đời mình và liệu có còn ai đó cùng chung đường trong hành trình phía trước.
Ta em còn có chung đường của Lê Minh Hải là một khúc tự sự giàu chất thơ và suy tư, qua những hình ảnh đối lập giữa “em” và “ta”, giữa trường học và trường đời, giữa bước đi dịu dàng và cuộc lữ hành mải miết, ca từ gợi lên cảm giác xa cách, lỡ nhịp và hoài niệm về một con đường từng chung bước nhưng nay mờ khuất theo năm tháng, từ đó gửi gắm nỗi buồn chín rụng của phận người trước thời gian, lựa chọn và số phận, khiến người nghe lắng lại để tự hỏi về những ngã rẽ đời mình và liệu có còn ai đó cùng chung đường trong hành trình phía trước.
Intro:
1. Em đi trường học, ta đi trường đời
Em dời gót ngọc, ta rời cuộc chơi
Em đi điệu đàng, sang ngang mấy nhịp
Ta đi vội vàng, chưa kịp buồn vui
2. Em thôi trường học, ta thôi trường đời
Em còn trở lại, ta về ngày mai
Em đi dịu dàng, sang trang lỡ nhịp
Ta đi dặm ngàn, cho kịp ngày vui
ĐK: Đã mấy mùa rơi trên cây đời
Nỗi buồn chín rụng
Con đường xưa con đường xưa
Bóng cũ đã mù khơi
Ta kẻ lên trang đời, đôi dòng khô lệ
Em khi về có nhớ, khi về em có nhớ
Mấy nhịp sầu vơi
3. Em đi mộng dài, đôi vai nhật nguyệt
Ta còn mải miết, khách lữ chiều phai
Em đi bước dài, cho kịp nay mai
Ta còn mê mải, có kịp trùng lai
* Ta và em ... có còn chung đường
Đang tải bình luận...



