

“Sóc sờ bai Sóc Trăng” của Thanh Sơn là một ca khúc mang đậm âm hưởng dân ca – quê hương, chan chứa tình yêu mộc mạc dành cho vùng đất Sóc Trăng hiền hòa, nơi hiện lên qua hình ảnh người dân lam lũ, dòng sông phù sa, lũy tre làng, hàng dừa rợp bóng và nét văn hóa đa sắc màu của cộng đồng Kinh – Khmer – Hoa, với ca từ giản dị mà chân tình xen lẫn tiếng nói bản địa thân thương, bài hát không chỉ khắc họa vẻ đẹp lao động và nghĩa tình quê xứ mà còn gợi lên nỗi nhớ sâu lắng của người con xa quê, để rồi nhấn mạnh giá trị tinh thần bền bỉ rằng đi đâu, xa đến đâu, quê hương Sóc Trăng vẫn là nơi neo giữ yêu thương và cội nguồn trong mỗi trái tim.
“Sóc sờ bai Sóc Trăng” của Thanh Sơn là một ca khúc mang đậm âm hưởng dân ca – quê hương, chan chứa tình yêu mộc mạc dành cho vùng đất Sóc Trăng hiền hòa, nơi hiện lên qua hình ảnh người dân lam lũ, dòng sông phù sa, lũy tre làng, hàng dừa rợp bóng và nét văn hóa đa sắc màu của cộng đồng Kinh – Khmer – Hoa, với ca từ giản dị mà chân tình xen lẫn tiếng nói bản địa thân thương, bài hát không chỉ khắc họa vẻ đẹp lao động và nghĩa tình quê xứ mà còn gợi lên nỗi nhớ sâu lắng của người con xa quê, để rồi nhấn mạnh giá trị tinh thần bền bỉ rằng đi đâu, xa đến đâu, quê hương Sóc Trăng vẫn là nơi neo giữ yêu thương và cội nguồn trong mỗi trái tim.
Người dân quê tôi Sóc Trăng
Đã bao đời dầm mưa dãi nắng
Đổi lấy chén cơm thơm ngọt
Như sữa mẹ mát ngọt đời con
Sông quê tôi đổ về ba ngã
Cây trái ngọt uống dòng phù sa
Đường qua Trường Khánh có người bạn Hoa
Tùa chế tùa hia, úa tá lư thìa
Về Đại Tâm thăm người bạn Khơ mer
Nghe hát dù kê và điệu múa lâm thôn
Sóc sờ bai bòn, tâu na bòn, tâu na bòn ơi
Về lại quê hương Sóc trăng
Luỹ tre làng hàng dừa rợp bóng
Dù đi bốn biển năm châu
Xa quê rồi mới hiểu lòng đa
Đang tải bình luận...



