

“Sao Em Nỡ Vội Lấy Chồng” của Trần Tiến là một ca khúc mang đậm chất dân gian đương đại, vừa mộc mạc vừa thấm thía nỗi buồn quê nhà, kể về sự tiếc nuối của chàng trai khi người con gái mình thương vội bước sang ngang, để lại sau lũy tre làng, con đê cũ và lời ru mênh mang một khoảng trống khó gọi tên; qua hình ảnh bướm vàng, trái mù u, gàu sòng, lá diêu bông và những tháng ngày thiếu nữ đã trôi xa, ca từ gợi lên vẻ đẹp trong trẻo của tình yêu thôn dã, đồng thời khắc họa nỗi đau âm thầm của một người mãi đi tìm điều không thể có, để rồi bài hát trở thành lời ru buồn về tuổi trẻ, duyên phận và sự lỡ làng trong tình yêu.
“Sao Em Nỡ Vội Lấy Chồng” của Trần Tiến là một ca khúc mang đậm chất dân gian đương đại, vừa mộc mạc vừa thấm thía nỗi buồn quê nhà, kể về sự tiếc nuối của chàng trai khi người con gái mình thương vội bước sang ngang, để lại sau lũy tre làng, con đê cũ và lời ru mênh mang một khoảng trống khó gọi tên; qua hình ảnh bướm vàng, trái mù u, gàu sòng, lá diêu bông và những tháng ngày thiếu nữ đã trôi xa, ca từ gợi lên vẻ đẹp trong trẻo của tình yêu thôn dã, đồng thời khắc họa nỗi đau âm thầm của một người mãi đi tìm điều không thể có, để rồi bài hát trở thành lời ru buồn về tuổi trẻ, duyên phận và sự lỡ làng trong tình yêu.
Lời ru buồn, nghe mênh mang mênh mang
Sau luỹ tre làng, khiến lòng tôi xôn xao
Ngày lấy chồng, em đi qua con đê
Con đê mòn lối cỏ về
Có chú bướm vàng, bay theo em…
ĐK:...Bướm vàng, đã đậu trái mù u rồi
Lấy chồng sớm làm gì, để lời ru, thêm buồn
……..Ru em, thời con gái qua trôi
Còn đâu, bao đêm trong xanh
Tát gàu sòng, vui bên anh
Ru em, thời thiếu nữ kiêu sa
Em đố ai, tìm được,
Lá diêu bông
Em xin lấy...làm ..chồng
......Ru em, đời thiếu nữ xa xôi
Mình tôi lang thang muôn nơi
Đi tìm lá, cho em tôi
Ru em, thời con gái hay quên
Thương em tôi, tìm được, lá diêu bông
( Sao em nỡ, vội lấy chồng )
( Diêu bông hỡi..Diêu bông
Sao em nỡ….vội….lấy chồng…)
Đang tải bình luận...



