
Karaoke Sang sông & Sáng tác Phan Huỳnh Điểu
Tác giả: Phan Huỳnh Điểu
Thể hiện: Lê Dung
THÔNG TIN
GIỚI THIỆU
Sang sông của nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu là một bản nhạc mang âm hưởng dân ca miền Trung dịu nhẹ nhưng thấm đượm nỗi bẽ bàng của một tình yêu không kịp ngỏ lời. Bài hát mở đầu bằng một câu hỏi tu từ đầy day dứt Yêu nhau sao chẳng nói?, như một lời trách móc nhẹ nhàng nhưng đau xót trước không gian chiều buồn mênh mông. Hình ảnh hoàng hôn nhuộm tím cánh đồng trở thành tấm gương phản chiếu nỗi lòng của người thiếu nữ, khi tình yêu trong tim đã lớn nhưng vẫn giữ kín trong lòng. Sự im lặng ấy đã trở thành một khoảng cách vô hình, để rồi khi con đò sang sông – biểu tượng của sự chia ly hoặc người con gái đi lấy chồng – nó tạo nên những sóng gió dữ dội trong lòng người ở lại. Tác giả đã khéo léo sử dụng những từ ngữ địa phương mộc mạc như anh nỏ biết để tăng thêm tính chân thực và sự gần gũi cho câu chuyện tình. Khi con đò đã lênh đênh giữa dòng và chiều cũng dần buông, mọi ước mong giờ đây chỉ còn là sự hối tiếc muộn màng trước một duyên tình lỡ dở. Toàn bộ nhạc phẩm toát lên vẻ buồn man mác, gợi nhắc về sự mong manh của những cơ hội trong tình yêu và cái giá của sự lặng im.
Sang sông của nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu là một bản nhạc mang âm hưởng dân ca miền Trung dịu nhẹ nhưng thấm đượm nỗi bẽ bàng của một tình yêu không kịp ngỏ lời. Bài hát mở đầu bằng một câu hỏi tu từ đầy day dứt Yêu nhau sao chẳng nói?, như một lời trách móc nhẹ nhàng nhưng đau xót trước không gian chiều buồn mênh mông. Hình ảnh hoàng hôn nhuộm tím cánh đồng trở thành tấm gương phản chiếu nỗi lòng của người thiếu nữ, khi tình yêu trong tim đã lớn nhưng vẫn giữ kín trong lòng. Sự im lặng ấy đã trở thành một khoảng cách vô hình, để rồi khi con đò sang sông – biểu tượng của sự chia ly hoặc người con gái đi lấy chồng – nó tạo nên những sóng gió dữ dội trong lòng người ở lại. Tác giả đã khéo léo sử dụng những từ ngữ địa phương mộc mạc như anh nỏ biết để tăng thêm tính chân thực và sự gần gũi cho câu chuyện tình. Khi con đò đã lênh đênh giữa dòng và chiều cũng dần buông, mọi ước mong giờ đây chỉ còn là sự hối tiếc muộn màng trước một duyên tình lỡ dở. Toàn bộ nhạc phẩm toát lên vẻ buồn man mác, gợi nhắc về sự mong manh của những cơ hội trong tình yêu và cái giá của sự lặng im.
LỜI BÀI HÁT
-
Yêu nhau sao chẳng nói,
Để chiều buồn mênh mông, mênh mông.
Yêu nhau sao chẳng nói,
Để chiều buồn mênh mông.
Em nghe chân trời gọi hoàng hôn,
Trên cánh đồng nhuộm tím nỗi lòng
Yêu nhau sao chẳng nói,
Để chiều buồn mênh mông.
Em yêu anh mà anh nỏ biết,
Còn anh yêu em có thật thắm thiết.
Sao để con đò sang sông,
Mà làm cho nổi sóng gió trong lòng.
Yêu nhau sao chẳng nói,
Để con đò lênh đênh sang sông,
Để chiều buồn mông mênh mênh mông,
Thôi còn gì ước mong.