
Tác giả: TT. Thích Chân Quang
Thể hiện:
"Rừng ơi!" của tác giả TT. Thích Chân Quang, được thể hiện bởi ca sĩ Doãn Minh, là một bản ballad tràn đầy cảm xúc, mang trong mình thông điệp sâu sắc về tình yêu thiên nhiên và nỗi đau khi con người quay lưng với nguồn cội. Qua từng câu chữ, bài hát khắc họa hình ảnh tươi đẹp của rừng xanh, nơi mang lại sự sống, che chở cho con người và muôn loài, nhưng cũng đồng thời là tiếng kêu gào đau đớn khi rừng bị tàn phá. Những ca từ như "Rừng đang xơ xác, gốc trơ trọi phơi" không chỉ gợi lên nỗi buồn mà còn là lời nhắc nhở về trách nhiệm bảo vệ môi trường. Bài hát khuyến khích mọi người hãy sống trọn vẹn tình yêu với thiên nhiên, giữ gìn và trân quý những gì mà rừng đã mang lại. Cảm xúc dâng trào từ những kỷ niệm đẹp bên rừng, những ước mơ màu xanh, cùng với nỗi xót xa khi chứng kiến sự tàn lụi, tạo nên một bức tranh sống động về mối liên hệ giữa con người và thiên nhiên. "Rừng ơi!" không chỉ là một tác phẩm nghệ thuật, mà còn là một lời kêu gọi mạnh mẽ về tình yêu thương và sự bảo vệ môi trường, để những thế hệ mai sau vẫn được sống trong vẻ đẹp của rừng xanh.
"Rừng ơi!" của tác giả TT. Thích Chân Quang, được thể hiện bởi ca sĩ Doãn Minh, là một bản ballad tràn đầy cảm xúc, mang trong mình thông điệp sâu sắc về tình yêu thiên nhiên và nỗi đau khi con người quay lưng với nguồn cội. Qua từng câu chữ, bài hát khắc họa hình ảnh tươi đẹp của rừng xanh, nơi mang lại sự sống, che chở cho con người và muôn loài, nhưng cũng đồng thời là tiếng kêu gào đau đớn khi rừng bị tàn phá. Những ca từ như "Rừng đang xơ xác, gốc trơ trọi phơi" không chỉ gợi lên nỗi buồn mà còn là lời nhắc nhở về trách nhiệm bảo vệ môi trường. Bài hát khuyến khích mọi người hãy sống trọn vẹn tình yêu với thiên nhiên, giữ gìn và trân quý những gì mà rừng đã mang lại. Cảm xúc dâng trào từ những kỷ niệm đẹp bên rừng, những ước mơ màu xanh, cùng với nỗi xót xa khi chứng kiến sự tàn lụi, tạo nên một bức tranh sống động về mối liên hệ giữa con người và thiên nhiên. "Rừng ơi!" không chỉ là một tác phẩm nghệ thuật, mà còn là một lời kêu gọi mạnh mẽ về tình yêu thương và sự bảo vệ môi trường, để những thế hệ mai sau vẫn được sống trong vẻ đẹp của rừng xanh.
Lời 1:
Bao nhiêu mến thương
Thắp nên cho rừng ngàn cây tươi xanh trở che cuộc sống
Mênh mông núi sông
Lá hoa muôn trùng đan thành chiếc áo ôm ấp nhân gian
Chim tung cánh bay, thú hoang từng bầy gọi nhau trong bóng sương mờ giữa đồi
Đường chia muôn lối, suối tuôn ngàn nơi hoa lạc trên nước đến nơi xa vời.
Rừng đem mưa đến, nước sông vừa lên
Rừng che giông bão, bước qua trời cao
Ngày thu thay lá, xào xạc bước nai
Trời đông băng giá, tuyết ven hồ bay
Rừng cho thế giới tình đẹp không thôi
Ngàn xưa hoang vắng rừng là tay nôi
Tạo nên sự sống người bước ra đời.
Than ôi đớn đau
Đứa con của rừng giờ đây quay lưng quên nguồn yêu dấu
Cây rơi lá khô
Bóng xanh bây giờ theo từng nhát chém tan biến đi mau
Rừng đang xơ xác, gốc trơ trọi phơi
Đang tải bình luận...
Bầy chim ngơ ngác suối khô cạn nước thú hoang gục đầu.
Hãy lắng nghe rừng nên tiếng
Với trái tim rừng tha thiết
Nước mắt trên từng chiếc lá
Rơi qua lưng đồi khói nhòa
Bão tố thay ngàn tiếng thét
Nỗi đớn đau của cái chết
Nắng cháy như tình đã hết
Khi con người rất mau quên.
Ngày nào mọi người hiểu ra một điều
Cây xanh trong rừng cũng biết thương yêu
Ngàn muôn lá hoa cho ta thật nhiều
Giọt nắng ban mai hay mưa buổi chiều.
Hãy hứa trước khi lìa xa cõi đời
Gắng sức đắp xây lại cho đất trời
Rừng cây bóng cao mênh mông vời vợi
Là chút tri ân tặng đến con người.
Rừng ơi hãy nói là rừng yêu tôi
Tìm cho thế giới tình người xa xôi
Vượt qua giông bão loài người thương nhau
Rừng đem tia nắng ngập ngừng trên cao
Rừng ơi có biết trái tim lệ trào!
Lời 2:
Rừng cho ta biết
Ước mơ màu xanh
Trời cao lấp lánh, lá in màu trăng
Dừng chân bên suối, nghe đời rất vui
Vì hoa trôi giữa đá nghiên bờ xuôi
Rừng cho ta những chuyện tình hoang sơ
Còn ai thương nhớ rừng chiều bơ vơ
Đồi sim hoa tím rừng rất mong chờ
Than ôi đớn đau
Đứa con của rừng giờ đây quay lưng quên nguồn yêu dấu
Cây rơi lá khô, bóng xanh bây giờ theo từng nhát chém tan biến đi mau
Rừng đang xơ xác, gốc trơ trọi phơi,
Bầy chim ngơ ngác, suối khô cạn nước, thú hoang gục đầu.
Hãy khóc lên vì đau xót
Lá úa rơi vào xa vắng
Những trái tim nào cây đắng
Theo cây xanh giờ úa tàn
Bão tố hay ngàn tiếng thét
Nỗi đớn đau của cái chết
Nắng cháy khi tình đã hết
Khi con người rất mau quên
Ngày nào mọi người hiểu ra một điều
Ta thương nhau vì trong lúc cô liêu
Rừng cho trái tim ta mơ mộng nhiều
Ngọn gió ban mai hay sương buổi chiều
Hãy nói với nhau rằng ta suốt đời
Mãi mãi giữ xanh rừng cây bóng ngời
Ngày mai nắng lên mây bay vời vợi
Ngồi ngắm quê hương đẹp lắm con người
Rừng ơi hãy nói là rừng yêu tôi
Tìm cho thế giới tình người xa xôi
Vượt qua giông bão loài người thương nhau
Rừng đem tia nắng ngập ngừng trên cao
Rừng ơi có biết trái tim lệ trào!