

"Ru ta một mình" của tác giả Nhật Ngân, được thể hiện bởi ca sĩ Duy Khánh, là một bản ballad sâu lắng, mang đậm nỗi cô đơn và tâm tư của người xa xứ. Qua từng câu hát, người nghe cảm nhận được sự trống trải khi phải sống giữa những khoảng không lặng lẽ, nơi mà những người bạn đồng hành như cây cỏ hay ánh trăng cũng không thể chia sẻ nỗi lòng. Ca từ thể hiện sự khao khát được giao tiếp, được sẻ chia nhưng lại phải chấp nhận thực tại tịch mịch, chỉ có thể hát cho chính mình nghe. Những hình ảnh giản dị như "hát với cây", "hát với hoa" hay "ru gió ngủ" không chỉ phản ánh sự cô đơn mà còn gợi nhớ về quê hương, về những kỷ niệm xưa cũ. Bài hát mang đến một thông điệp sâu sắc về việc tìm kiếm sự an ủi trong chính tâm hồn mình, khuyến khích người nghe chấp nhận và yêu thương bản thân, dù trong những lúc khó khăn nhất. Với giai điệu nhẹ nhàng và cảm xúc chân thành, "Ru ta một mình" như một bản nhạc ru êm đềm, xoa dịu những nỗi niềm và khắc khoải trong lòng người.
"Ru ta một mình" của tác giả Nhật Ngân, được thể hiện bởi ca sĩ Duy Khánh, là một bản ballad sâu lắng, mang đậm nỗi cô đơn và tâm tư của người xa xứ. Qua từng câu hát, người nghe cảm nhận được sự trống trải khi phải sống giữa những khoảng không lặng lẽ, nơi mà những người bạn đồng hành như cây cỏ hay ánh trăng cũng không thể chia sẻ nỗi lòng. Ca từ thể hiện sự khao khát được giao tiếp, được sẻ chia nhưng lại phải chấp nhận thực tại tịch mịch, chỉ có thể hát cho chính mình nghe. Những hình ảnh giản dị như "hát với cây", "hát với hoa" hay "ru gió ngủ" không chỉ phản ánh sự cô đơn mà còn gợi nhớ về quê hương, về những kỷ niệm xưa cũ. Bài hát mang đến một thông điệp sâu sắc về việc tìm kiếm sự an ủi trong chính tâm hồn mình, khuyến khích người nghe chấp nhận và yêu thương bản thân, dù trong những lúc khó khăn nhất. Với giai điệu nhẹ nhàng và cảm xúc chân thành, "Ru ta một mình" như một bản nhạc ru êm đềm, xoa dịu những nỗi niềm và khắc khoải trong lòng người.
1. Giữa xứ người biết hát với ai
Hát với cây ư? Cây gãy rồi
Hát với hoa ư? Hoa nát nhuỵ
Thôi thôi đành hát với một mình thôi
Mình một mình hát mãi cho mình nghe
Lời thật thà yêu như thóc lúa
Và lời điêu ngoa trót đong đầy môi mềm
Lời yêu ai chưa hề nói ra
2. Giữa xứ người biết hát với ai
Hát với trăng ư? Trăng lặng rồi
Hát với sương ư? Sương mới rụng
Thôi thôi đành hát mãi một mình thôi
Mình một mình hát mãi cho mình nghe
Khúc hát ngày xưa cha đưa mẹ về
Có con bướm lượn mừng cô dâu mới
Rơi phấn thu vàng trong cánh tre
3. Giữa xứ người ta biết ru ai
Ru gió ngủ ư? Gió tan rồi
Ru lá ngủ ư? Lá thu thở dài
Thôi thôi đành ru mình ngủ đi thôi
Mình một mình ru mãi cho mình quên
Đang tải bình luận...
Ru cho chân cứng ru cho đá mềm
Ru cho lời mỏi trên tay nặng
Ru một mình ru mãi dỗ mình quên



